người việt năm châu

Nhà báo Trần Mai Hưởng với tập thơ “Lời người bán rong”

11.02.2017 13:22 1804

Trong thời gian qua, có lúc việc làm thơ như bị lạm dụng, như một nhà thơ từng viết: „Người người làm thơ, nhà nhà làm thơ, vè nhất định thắng, thơ nhất định thua“, bởi vì nhiều bài thơ được viết ra với những lời lẽ trau chuốt, nhưng xáo rỗng. Đọc những bài thơ của Trần Mai Hưởng thì khác hẳn, anh là một nhà báo, từng là nhà báo chiến trường, nên thơ của anh mang góc độ của một nhà báo, có những nhận xét tinh tế, sắc sảo của một nhà báo đối với thời cuộc. Chúng tôi xin trân trọng đăng lại bài viết của nhà thơ Bùi Kim Anh trên báo điện tử Tổ Quốc giới thiệu về tập thơ „Lời người bán rong“ của nhà báo Trần Mai Hưởng, đàn anh của tôi trong nghề báo. Văn Long – Thoibao.de
Nhà báo Trần Mai Hưởng với tập thơ “Lời người bán rong”
Tác giả Trần Mai Hưởng và tập thơ mới "Lời người bán rong"

Tác giả Trần Mai Hưởng vừa ra mắt bạn đọc tập thơ Lời người bán rong- NXB Hội Nhà văn, hồi cuối năm 2016. Và đấy là điều bất ngờ với những ai quen biết anh. Bởi lẽ anh là nhà báo Trần Mai Hưởng là phóng viên chiến trường của Thông tấn xã Việt Nam từ năm 20 tuổi. Trưởng thành từ mảnh đất Thông tấn, Trần Mai Hưởng đã giữ cương vị Tổng Giám đốc TTXVN.

Cùng với những phóng sự tin, ảnh, là những bài thơ anh viết sống lại một thời tuổi trẻ với bao kỷ niệm không thể quên, viết về những vùng đất anh đã sống, làm việc đã đi qua và những con người anh đã gặp. Nhà thơ Nguyễn Quag Thiều, Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam đã viết về thơ anh trong bài in đầu tập thơ: “Trần Mai Hưởng là một nhà báo… Cũng vì thế mà đề tài chính trị, thời sự không thể không đi vào thơ ông. Nhưng chính trị mà ông mang vào thơ là chính trị của một lương tâm, thời sự ông mang vào thơ là thời sự của một lịch sử dân tộc”. Tập thơ của Trần Mai Hưởng có một mảng viết về tình cảm lớn này- một mảng đề tài thật khó viết và viết hay. Có thể điểm qua, có thể đếm như bài đầu tập là Nhân dân, rồi tiếp Mặt thật, Đường lên Tây Bắc… rồi Đêm Hoa Lư, Viếng bà Phi Yến… và Tổ quốc ở Tiên Lãng, Núi ở Cao Bằng, Đứng trước biển… 

Đọc bài Nhân dân của anh ta gặp những cảm nhận rất riêng của anh- về thời gian, về không gian, với hình ảnh so sánh vừa dễ hình dung vừa mở rộng:

Khi có Người Tổ quốc mới khai sinh

Bao trận cuồng phong nhân dân là gió

Bao biến động nhân dân là biển

Triệu giọt li ti nên sóng cả muôn trùng

Ẩn trong những phận người phiêu dạt

Từng mảnh nhân dân khắc khoải điêu linh

Thơ anh viết về Tổ quốc theo cả bề dày lịch sử dân tộc và còn mang đậm thời cuộc với nhân tình thế sự hôm nay.

Mũi khoan xoáy vào thềm lục địa

Đất nước nhói đau từ biển lên rừng

Buốt tim 90 triệu người dân Việt

Lưỡi Bò này toan liếm gọn Biển Đông!

(Mặt thật)

Thơ Trần Mai Hưởng luôn hướng về xã hội, thời cuộc bởi hình như anh đã quen với tầm nhìn của người làm báo, cộng với tâm hồn của một con người văn chương hồn hậu. Khi Cả vùng miền Trung cá chết, câu thơ như nghẹn lại niềm đau Con người sống sao khi biển chết, vang lên tiếng kêu gọi khẩn thiết:

Hãy cứu lấy những con thu con nục

Ân nghĩa biển xanh nuôi dân tộc ngàn đời

Hãy cứu lấy lòng tin đang cạn kiệt

Khi mẹ trong chiều ngồi khóc biển khơi!

Trần Mai Hưởng chọn nhan đề của một bài thơ đặt tên cho tập của mình: Lời người hát rong. Đọc tập thơ gặp những chàng trai, cô gái đã gắn tuổi trẻ của mình cho cuộc kháng chiến cứu nước và biết bao những người mẹ đã cống hiến những đứa con yêu quý của mình cho Tổ quốc. Một liệt sĩ Thu Hồng du kích Gio Linh, Quảng Trị- em gửi lại tuổi hai mươi trên cát- trong cuộc tổng tấn công 1972. Những người lính trên đất Căm Pu Chia mùa khô ấy:

Đừng buồn mẹ ơi!

Tết này con không được về…

Người lính nghêu ngao câu hát buồn

(Câu hát)

Và còn nữa những nhà báo, đồng nghiệp của anh đã hy sinh trong những chiến dịch, đã đi xa vì tuổi già sức yếu. Trần Mai Hưởng nhớ những người anh, người bạn phóng viên chiến trường cùng mình Tay run mình đỡ tháng năm/ Nghe thời gian khẽ chảy trên mặt người.

Có một Hà Nội với hồ Thuyền Quang, với những con phố, với người vợ- em hiền như mẹ ngày xưa/ bao nhiêu gian khó cũng vừa hai vai và những người thân yêu trong thơ anh. Tôi biết anh là người chồng, người cha hết lòng cho gia đình dù khó khăn vất vả nhưng anh luôn ôn hòa, luôn lo lắng chu toàn. Vậy mà trong thơ anh, tất cả như nhẹ nhàng, thanh thản lắm. Một Trần Mai Hưởng trong Dặn dò, hình như cho cá chính mình:

Hãy sống đến tận cùng số phận

Hạnh phúc khổ đau thường vẫn đi cùng

và vì vậy:  

Thanh thản nhé, dù ngày không yên ả

Nghe thời gian khe khẽ gọi tên mình

Chính vì vậy thơ anh thật nhẹ nhàng, đôn hậu. Đi giữa phố thân quen mỗi ngày, nhà báo ấy:

Nổi trôi dòng đời lam lũ

Nguồn cơn dâu bể vui buồn

Lòng nhẹ như con đò vắng

Cuối ngày về lại bến quen.

Khi làm báo anh đi nhiều miền đất nước và những nước ngoài. Anh tả lại, ghi lại cảm xúc của mình khi tới mỗi nơi. Và Những kinh tuyến như chỉ màu ngũ sắc/ Buộc hồn ta bên những nẻo trời.

Nhà báo Trần Mai Hưởng làm thơ. Bây giờ anh còn vào facebook kết nối với bạn bè, kết nối với các bạn thơ, đăng tải thơ mình, nhất là những bài vừa mới viết, cho dù Mình đã chạm tuối heo may rồi em nhỉ. Là thơ nhưng con người thơ không vậy. Trần Mai Hưởng đang viết và thơ anh lại đang trẻ dần theo xu hướng chung của thơ hiện đại. Sau Lời người hát rong sẽ là những tập tiếp theo…

Nhà thơ Bùi Kim Anh

Về trang chủ


Tin liên quan

Những bản tin khác