người Việt ở Đức

Sự khôn lỏi của một số người Việt tại Đức

14.12.2016 10:42 11536

Nói rằng người Việt mình lười thì không đúng, đến người Đức họ cũng khen là chăm chỉ. Nhưng chúng ta tự khẳng định mình là những người chăm chỉ thì cũng không đúng. 
Sự khôn lỏi của một số người Việt tại Đức
Ảnh từ Internet, có tính minh họa

Chúng ta không lạ gì khi thấy đại bộ phận người Việt đều có xu hướng hành nghề tự do. Ở Berlin này, cửa hàng của „cộng“ mọc lên như nấm sau cơn mưa. Vì họ muốn sự chịu khó của họ chỉ  phục vụ cho riêng họ mà thôi. Họ làm cho họ rất chăm chỉ: Làm quên ăn, quên nghỉ, quên con và quên cả đi khám bệnh v.v..Nên có người ngày kia chết mà hôm nay vẫn còn đi xóc chảo, chỉ vì mấy chuc năm quên không đi khám bệnh định kỳ, đến khi đau tưởng là đau bình thường nên „sát nút“ vẫn cố. Rút cục là quên luôn cả đời.

Xem như vậy thì người Việt ta chăm chỉ nhất Thế giới. Nhưng đi làm công ăn lương thì lại lười và vô trách nhiệm. Rất ít người Việt làm ở các hãng được dài lâu. Tính kiên trì và  chịu đựng kém. Họ làm được ít ngày, tỏ ra chịu khó, thấy chủ chưa kịp có ý kiến khen thưởng, tăng lương đã hậm hực và tức tối rồi phá bĩnh.

Thiệt một chút cho mình để lợi cho người khác là không chịu được. Sau đó là tìm cách trả thù một cách rất tiểu nhân, gây khó khăn cho chủ.

Đi làm ở hãng Đức thường thì ranh mãnh, lợi dụng các chế độ tối ưu. Có mặt chủ thì thể hiện chuẩn mực như con chiên, chủ vắng mặt là xằng bậy, làm láo nháo, giả dối và ăn cắp công đoạn.v.v…

Tính tôn trọng nhau cũng kém. Làm được thời gian ngắn là sinh nhờn, láu táu, „cá mè một lứa“, không giữ được kỷ cương và sự tôn trọng như người Đức. Bước vào cửa hàng của „cộng“ mà có một số người Việt làm ở đó, nhiều khi chúng ta không phân biệt ai là chủ cả. Ông „tướng“ nào trong  nhóm đó cũng thể hiện mình hết cỡ và „nổ“ tung trời. Ăn mặc thì lôm nhôm, cử chỉ thì lấc cấc, dơ dáng, thiếu nề nếp và không văn minh chút nào.

Một số người Việt đi làm thuê, chẳng qua là lấy cớ để ăn cắp nghề và học lỏm những mánh lới làm ăn của chủ. Khi „đủ lông, đủ cánh“ là tìm cách ra đi để mở cửa hàng riêng cho mình. Thậm chí trơ trẽn đến nỗi mở ngay cạnh cửa hàng của chủ cũ và bán cùng loại mặt hàng luôn để sẵn sàng „đấu kiếm“ cạnh tranh với „thầy“.

Một số người Việt giàu có nhưng không biết đi Taxi thì phải? Họ về phép hay sang phép là đều nhờ bạn đưa đón. Mà bạn của họ, thì nói là „bạn“ cho oai, chứ có mấy khi „chén tạc, chén thù“, mời nhau đến nhà ăn nhậu đâu. Chỉ là những „mối tình“ quen loáng thoáng ngoài chợ rau, chợ hoa hay Đồng Xuân-Center gì đó. Chi vì muốn tiết kiệm mấy chục bạc tiền Taxi mà họ không biết „bạn“ mình cũng phải mất tiền xăng, tiền hao mòn ô tô hay tiền phải đóng cửa hàng vài tiếng, tiền trả Parkplatz ở sân bay v.v.. và bao nhiêu sự cố, sự phiền phức „bạn“ mình phải gánh. Nếu tính ra còn đắt hơn nhiều  so với tiền thuê Taxi.

Có người làm nhiều, tiền nhiều nhưng lười học. Ở đây nhiều năm mà tiếng Đức không biết hoặc biết ít. Cứ có văn bản nào của Công an, Xã hội, Tòa án v.v… là vác đi nhờ lung tung các người quen dịch. Một lá thư mà họ nhờ nhiều người dịch, họ nghe từng người nói, sau đó chắt lọc ý của từng người để so sánh làm bản dịch cô đọng cho mình- theo ý họ đoán. Sau đó là họ chê người này, người kia; Dịch chỗ ni, chỗ nọ chưa chuẩn. Không chuẩn cũng là đúng thôi, vì có trả công cho người ta đâu. Chưa kể là còn chửi người ta. Bỉ ổi đến thế là cùng. Chỉ vì tiếc dăm ba đồng mà không thuê dịch vụ để dịch cho tử tế.

Nhiều người trọ trẹ tiếng Đức, phải nhờ người quen đi cùng đến công sở để dịch. Khi tiếp xúc với người chức trách không để người phiên dịch nói hết câu, cứ nói leo, đá gà, đá vịt nửa tây, nửa ta vào. Đã không trả công còn có thái độ thiếu khiêm tốn và bất lịch sự với người giúp mình. Cứ tỏ ra ta đây cũng hiểu biết. Nhưng thực ra là ngu về nhiều mặt.

Có người muốn gửi tiền về quê, chỉ vì tiếc tiền cước phí nên không gửi qua dịch vụ mà tìm cách ý tứ gửi tay qua người quen khi về phép. Chỗ thân quen, nếu thuận lợi  thì giúp nhau cũng còn được. Nhưng có trường hợp họ chơi với nhau không mặn mà cho lắm. Cứ nhờ đại một cách dơ dáng.

Có  người gửi quà rất khôn khéo. Tối hôm trước họ đã đến nhà người về phép tặng quà. Nói chuyện với gia chủ thân mật và cởi mở. Hôm sau họ lại ra sân bay giả bộ tử tế đưa tiễn rồi đưa phong bì dầy, trong chứa  toàn tờ tiền to nhờ „bạn“ cầm về giúp. Khiến người về phép nhận cũng dở mà không nhận cũng càng khó, vì trót tối hôm qua đã nhận quà „dạm ngõ“ của ông bạn tốt tính „đột ngột„ này rồi.

Có vị mời khách đến nhà dự liên hoan, thấy còn sớm chưa đến giờ ăn, nhà ở lại gần quán nên nhờ khách dọn dẹp và lau chùi cửa hàng, mồm mép như tép nhảy nói với khách là „làm cho vui“; „Đói thì ăn mới ngon“.  Nói xong rồi cười xòa một cách vô duyên, chẳng thèm biết các vị khách đang nghĩ gì về mình.

Có rất nhiều kiểu, nhiều dạng và nhiều hình thức lợi dụng lòng tốt của người khác. Họ chỉ nghĩ đến mình, còn cái mất của người giúp thì họ vô tâm hoặc cố tình quên.

Còn sự lợi dụng các kẽ hở của Xã hội, của nhà nước Đức thì tôi không muốn bàn tới làm gì.

Con người khác con vật là tính cộng đồng, tính xã hội. Nhưng một số người Việt không có ý thức này. Hưởng thụ các công ích „sành điệu“ nhưng không thèm cống hiến. Thậm chí có người ăn Xã hội đi làm chui còn mắng người đi làm hãng đàng hoàng là ngu! Nếu „khôn“ cả như họ thì ai là người trả thuế để họ có tiền ăn Xã hội?

Nếu nước Đức này, lãnh đạo và người dân toàn như người Việt Nam cả thì nước Đức lúc đó có khi sẽ còn tồi tệ hơn cả ở Việt Nam.

Các bạn và tôi còn mặn mà thích ở lại đây chẳng qua là xã hội của họ tốt đẹp và tuyệt vời. Chúng ta là những người hưởng lây và khéo lợi dụng mà thôi.

Còn việc đóng thuế của một số người Việt chúng ta thì có chăng chỉ là thuế doanh thu (Umsatzsteuer) còn thuế thu nhập (Einkommensteuer) thì rất ít người tham gia. Nên theo tôi cũng chẳng nên vỗ ngực tự hào làm gì về hai từ: Cống hiến.

Các bạn ơi, sống ở Đức, một đất nước văn minh, chúng ta cũng nên tôn trọng mình và tôn trọng người. Cái gì đáng phải nhờ nhau hãy nhờ, nếu nhờ cũng nên trả công cho sòng phẳng. Còn không các hãng họ đang chờ khách. Chứ tất cả như chúng ta thì nhiều hãng thất nghiệp mất. Chơi kiểu lợi dụng lẫn lộn với nhau thì không bao giờ lâu dài và khá được. Làm phiền nhau, mang nợ nhau thêm bận tâm và con người trở lên nhỏ nhoi. Năm 2017 đã sắp tới, ta hãy sống cho đàng hoàng. Hãy làm lợi cho mình và cho cả người thì mối quan hệ mới có hậu, bền vững và dài lâu.

 

Nguyễn Doãn Đôn - Thời Báo.de    

Về trang chủ

Danh Sách Bình Luận

mike le - 02/01/2017
that la buon cho mot so nho nguoi viet nam nuoc ngoai khong co dong gop cho mot nuoc da cho minh co hoi de cho minh va con cai lon len trong the gioi tu do. Minh phai biet on va dong gop de to ra minh la con nguoi biet on. bo cai loi cho minh tren hen moi nguoi la vo liem si.
Văn Sơn Đảo - 28/12/2016
Bài viết của tác giả rất chuẩn nhưng chưa đủ, vẫn còn nhiều cái thói hư tật xấu nữa, có thời gian tôi cung cấp thêm để tòa soạn tổng hợp thêm. Chúc quý tòa soạn năm mới vui khỏe an khang thịnh vương và có nhiều cống hiến cho cộng đồng. Trần Trọng
Hồ hãi Hùng . - 28/12/2016
bản chất của người Việt Nam là tham lam trộm cướp hay ăn cắp thích hưởng thụ ,ỷ mạnh hiếp yếu ..cho nên đất nước VN. ngàn năm vẫn cứ khổ hèn nghèo mạt .
Bonnie Nguyen - 25/12/2016
cam on ban da co mot bai viet hay, chinh xac., rat bo ich cho nguoi Viet song o nuoc ngoai. Chuc ban doi dao suc khoe va co nhieu bai viet tuong tu.
Long - 17/12/2016
Cảm ơn bạn đã nói lên được điều mà ít người dám nói !
Nguyễn Doãn Đôn - 16/12/2016
Rất cảm ơn các bạn đã ủng hộ cho những bài viết của tôi nói về những mặt còn tồn tại và cần phải khắc phục của cộng đồng chúng ta tại Đức. Tất cả những bài viết của tôi đều có dụng ý là làm sao chúng ta sống ở Đức cho sung sướng, hạnh phúc, tự tin và đặc biệt để người dân Đức họ ngày càng nể, tôn trọng và thêm quý mến mình hơn. „Ăn nhờ ở đợ“ trên đất nước người ta mà để cho họ ghét, chỉ muốn „xúc đất đổ đi“ thì nhục và tủi thân lắm ! Tôi cũng như các bạn là người Việt 100%. Chúng ta chỉ mong sao cộng đồng mình đối xử với nhau tốt đẹp lên, đoàn kết một lòng, biết nhường nhịn nhau. „được lòng ta“ thì cũng phải biết „xót xa lòng người“. Những mặt tiêu cực này chị nằm ở thiểu số người Việt. Bởi vậy các bài viết của tôi thường thì bao giờ cũng nhằm vào số ít: Tôi hay dùng tiêu đề đặt cho bài viết của mình là: „Một số người Việt ở Đức“. Chứ tôi không „vơ đũa cả nắm“. Còn những cái hay cái tốt của cộng đồng ta, trong tương lai tôi sẽ viết và viết bằng tiếng Đức hẳn hoi để „tuyên truyền“. Nhưng „nói có sách, mách phải có chứng“. Cái mà tôi cần và tìm là „sách „ và „chứng“ ấy.
Đào Nguyên Ngọc - 15/12/2016
Con người khác con vật là tính cộng đồng, tính xã hội. Nhưng một số người Việt không có ý thức này. Hưởng thụ các công ích „sành điệu“ nhưng không thèm cống hiến. Thậm chí có người ăn Xã hội đi làm chui còn mắng người đi làm hãng đàng hoàng là ngu! Nếu „khôn“ cả như họ thì ai là người trả thuế để họ có tiền ăn Xã hội?rất kính nể tác giả đi sâu hiểu được nhiều quá nhiều góc cạnh của cuộc sống chỉ buồn cho tư duy của người Viêt chỉ thích đóng gạch thôi
- 16/12/2016
Bận tham gia hội doanh nghiệp VN tại Đức đi, sẽ thấy, nhiều doanh nhân người Việt, đóng thuế rât Fair và đúng theo quy định.
Cổ Loa - 15/12/2016
Chúc tác giả một mùa Giáng sinh vui vẻ và sang năm mới tràn đầy sức khỏe.
Người Việt - 15/12/2016
Bác này chắc ko phải người Việt ? Nếu có bác tự soi gương và cũng sẽ thấy mình là một trong số những người Việt mà bác đang miệt thị đó. Có câu: khôn ăn người, dại người ăn. Suy nghĩ thế đi cho đỡ cay cú ;) Tại sao ko nói đến những mặt tốt của người mình mà toàn bới móc, bêu rếu ..??
Đào Nguyên Ngọc - 15/12/2016
1 thực trạng là vậy tác giá dám viết lên và nố lên sự thật tính xấu của người Việt , lẽ ra mỗi thành viên chúng ta cần phải cảm ơn chính phủ và đấy nước Đức đã cưu mang bảo vệ chúng ta , sao lại nói khôn và dại ở đây nhỉ ? chắc bạn sẽ cũng có những đứa con và cháu thế hệ sau ra đời và được nuôi dưỡng ở nền giáo dục này sẽ được nghe con cháu bạn nó giao giảng cho cách sống có trách nhiệm hơn với sử sở này bạn mạo danh Nguòi Việt ạ thật đáng sấu hổ quá
Mai Micha - 15/12/2016
Bài viết rất hay. Đó là thực trạng chung của chúng ta.
Bảo Lâm - 15/12/2016
Chả phải mỗi ở Đức, ở đâu cũng vậy, phải bỏ cái tính nhỏ nhen ấy đi mới tồn tại đc, trăm phát cuốc vơ cả vào lòng khôn thế sống với ai đc
Võ Văn Phương - 15/12/2016
Cái gì đã làm người Việt Nam nổi tiếng ở nước ngoài ? Đó là sự khôn lỏi, lối xử thế của một số "khá" :-) lớn người Việt không chỉ riêng ở Đức mà theo tôi thì "hiện tượng xử thế đặc thù của người Việt" này xuất hiện hầu như ở mọi nơi trên thế giới, mà ở đó họ sống tụ tập vài gia đình gần nhau, hoặc xung quanh những khu trung tâm lớn như chợ Đồng Xuân(Berlin), Phúc lộc thọ(Westminster,CA), Quận 13 (Paris).v.v /Phương
Lena Aleman Viamonte - 14/12/2016
Thật là có lý và hay
Vinh Lam - 14/12/2016
100 phần 100 nhé
Van Hoa Nguyen - 14/12/2016
Quá chuẩn luôn
Nguyen Dung - 14/12/2016
Chuẩn. Không đọc thì phí!!!!
Chunghong Nguyen - 14/12/2016
Chuẩn.

Viết Bình Luận

 
Trước khi gửi ý kiến, xin vui lòng đọc các quy tắc diễn đàn Thời Báo.de

Thời Báo kính mời các CTV, bạn đọc gửi tin và ảnh về các hoạt động cộng đồng người Việt tại châu Âu về địa chỉ [email protected] . BBT sẽ đăng sớm nhất để kiều bào cùng được biết .
Trân trọng, BBT Thời Báo.de .


Tin liên quan

Những bản tin khác