người Việt ở Đức

TÂM SỰ CỦA NHÀ ĐẦU TƯ ĐỨC (Nguyễn Hữu Tráng -Tham tán Công sứ ĐSQVN tại Đức)

22.12.2016 22:05 3451

Bấy lâu nay tôi cứ trăn trở mãi với câu hỏi vì sao tiềm năng hợp tác đầu tư, thương mại giữa Việt Nam và Đức rất to lớn nhưng Đức luôn giữ vị trí „khiêm tốn“ trong danh sách các nhà đầu tư trực tiếp ở Việt Nam.
TÂM SỰ CỦA NHÀ ĐẦU TƯ ĐỨC (Nguyễn Hữu Tráng -Tham tán Công sứ ĐSQVN tại Đức)
Trong lần thăm ông Hưng Yên, ông Ruland (bên phải) có nguyện vọng ghé vào một nhà thờ vì ông muốn biết bên trong một nhà thờ thiên chúa ở Việt Nam như thế nào

Các nhà lãnh đạo hai nước đều khẳng định quyết tâm đưa quan hệ kinh tế, thương mại và đầu tư song phương lên ngang tầm quan hệ chính trị tốt đẹp cũng như với tiềm năng mỗi nước. Nhưng điều này cũng không hề đơn giản chút nào.

Thử tìm hiểu từ những vấn đề „vĩ mô“ như cơ chế, chính sách kêu gọi và ưu đãi đầu tư của ta đến tập quán của nhà đầu tư Đức ở những nơi họ khá thành công trong suốt nhiều thập kỷ qua ở châu Âu hay châu Á, đặc biệt ở Trung Quốc hay từ truyền thống, văn hóa của người Đức nói chung v.v. Nguyên nhân nào  cũng thấy có lý cả, nhưng chưa định hình rõ ràng. Vừa qua tôi đi cùng một nhà công nghiệp khá thành công trên lĩnh vực sản xuất đồ chơi thuộc Hiệp hội sản xuất đồ chơi Đức (DVSI), ông Arthur Ruland, người đã có 40 năm làm việc trên lĩnh vực này và có đến 30 năm thành công ở Trung Quốc. Ông Ruland sang Việt Nam theo sự ủy quyền của DVSI để tìm địa điểm đầu tư mới cho 8500 doanh nghiệp Đức đang sản xuất ở Trung Quốc nay muốn chuyển dần sản xuất sang nước khác trong khu vực. Ông đã đến Việt Nam 7 lần trong vòng hơn năm qua và lần thứ 8 này ông muốn vào các tỉnh phía Bắc theo gợi ý của tôi, trước khi quyết định đầu tư. Trong ba ngày ở Việt Nam lần này chúng tôi đưa ông đi thăm bốn tỉnh phía Bắc, thăm hàng chục khu công nghiệp khác nhau, trao đổi với lãnh đạo địa phương, với doanh nghiệp. Điều quan trọng là cũng trong dịp này khi rong ruổi cùng ông trên mọi nẻo đường từ khu vực tam giác kinh tế phía Bắc quanh vùng Thủ đô đến trọng điểm kinh tế miền Trung, tôi được ông tâm sự thật lòng như những người bạn tin cậy để „vỡ“ ra nhiều điều trước đây tôi còn mơ hồ. Hóa ra những điều đó lại là những điều… nhỏ nhưng không hề nhỏ.

Dĩ nhiên đối với nhà đầu tư đi tìm địa điểm đầu tư xây dựng nhà máy sản xuất ông chú ý nhiều đến những yếu tố kỹ thuật của nhà xưởng như vị trí, đường giao thông thuận lợi cho xe container, lối ra vào tối ưu để vận chuyển nguyên vật liệu và hàng hóa xuất khẩu, phòng cháy chữa cháy v.v. Nhưng đến đâu ông cũng hỏi những nhân công sẽ làm cho ông họ ăn ở ra sao, con cái họ đi học thế nào, việc mua bán nhu yếu phẩm hàng ngày của gia đình họ có thuận lợi không? Ông nói lợi nhuận ai cũng thích cả, nhưng ông muốn chia xẻ với những người cùng ông làm ra lợi nhuận đó; nếu không có họ ông không thể thành công. Nghe ông nói tôi lại chợt nhớ đến doanh nghiệp gia đình cùng ngành sản xuất đồ chơi ở Nürnberg. Công ty NOCH đã có nhà máy sản xuất ở Việt Nam với vài trăm nhân công. Giám đốc trẻ Dr. Noch nói ông đặc biệt tin tưởng công nhân của ông, họ cũng gắn bó với Nhà máy như người trong gia đình. Mỗi năm đôi lần ông chỉ sang Việt Nam với một nhiệm vụ là tặng quà cho công nhân và cùng họ đón Tết cổ truyền của Việt Nam. Có lẽ đó là lý do mà vì sao doanh nghiệp gia đình ở Đức thường có truyền thống hàng trăm năm phát triển.
 
Phần lớn các khu công nghiệp của ta được xây dựng khá quy mô nhưng thường xa khu dân cư và có vẻ như ít quan tâm đến nơi ăn ở của người lao động. Đây là điều trăn trở của ông Ruland trong suốt hành trình.
 
Tính thận trọng của người Đức chắc ai cũng đã nghe qua. Đối với đồng tiền của cá nhân nhà đầu tư bỏ ra họ lại càng cực kỳ thận trọng. Ông Ruland đã đi thăm hơn ba mươi khu công nghiệp ở cả hai miền nhưng chưa có quyết định cuối cùng. Với ông thì chỉ khi nào bảo đảm 100% các yêu cầu thì ông mới quyết định, chứ nếu chỉ 99,9% thì cũng chưa đủ. Thực tế ba mươi năm đầu tư ở Trung Quốc, Tuynidi, Nam Tư cũ cho ông kinh nghiệm là nhiều khi 0,01% cũng có thể làm hỏng việc lớn. Đó cũng chính là bí quyết thành công và phát triển bền vững của doanh nghiệp  vừa và nhỏ của Đức. Họ thận trọng đến từng chi tiết nhỏ nhất.
(Trên triền đê sông Hồng)
Ông để ý đến từng người đối thoại hay tiếp chuyện ông. Đến tỉnh nào chúng tôi cũng được lãnh đạo địa phương và đại diện các sở, ban ngành tiếp để nghe giới thiệu về tiềm năng cũng như những chính sách khuyến khích, ưu đãi của địa phương dành cho nhà đầu tư. Nhưng điều ông để ý lại không phải những điều đó vì theo ông Việt Nam có chính sách chung và quy định pháp luật cụ thể nên cứ thế mà tuân thủ. Điều quan tâm nhất của ông là lãnh đạo và chính quyền địa phương có thật sự mong muốn đầu tư của ông cũng như doanh nghiệp Đức tại đó hay không. Tại một tỉnh nọ, sau buổi tiếp của lãnh đạo tỉnh ông nói riêng với tôi với tâm trạng rất lo âu, là liệu tôi có nói gì sai không. Tôi hỏi sao ông nghĩ vậy thì ông cho biết ban nãy khi tôi đang trình bầy dự kiến của chúng tôi thì thấy vị lãnh đạo này rút điện thoại di động ra bấm bấm miết miết làm tôi bị sốc vì nghĩ ông ấy phản ứng với ý kiến của tôi. Tình trạng này có thể gặp ở nhiều nơi và nhiều cấp khác nhau khiến ông có suy nghĩ họ không quan tâm đến những điều ông trình bầy.
 
Còn tại một nơi khác khi nghe ông trình bầy mong muốn của doanh nghiệp ông cũng như nhiều doanh nghiệp khác thuộc DVSI vị lãnh đạo địa phương hứa ngay không một chút lưỡng lự, ông cần bao nhiêu đất chúng tôi cũng cấp ngay, thủ tục đầu tư chỉ trong vòng một hai ngày, tỉnh chúng tôi cái gì cũng nhất cả nước (?). Ra ngoài bữa tiệc ông Ruland nói thầm với tôi là ông rất có thiện cảm với lãnh đạo tỉnh này vì quá thân thiện, gần gũi và cởi mở. Tôi hỏi vậy ông quyết định đầu tư vào tỉnh này chứ thì ông nói tôi còn phải suy nghĩ vì điều gì hứa nhanh quá thì cũng sẽ khó thực hiện. Ông lãnh đạo chưa nghe hết ý định của tôi mà đã hứa cấp gấp mười lần yêu cầu của tôi thì có tin được không?
 
Cuối chuyến đi, sau cuộc gặp lãnh đạo một tỉnh mà ông gọi đùa là „privat audience“ vì vị này thay vì tiếp đoàn ở Phòng khánh tiết đã tiếp tại phòng làm việc cho thân mật, ông Ruland nói với tôi là có ấn tượng rất tốt với dàn lãnh đạo trẻ ở đây. Họ thực lòng muốn chúng tôi đến với họ và muốn làm cái gì đó cho quê hương mình. Hồ sơ họ chuẩn bị khá đầy đủ nhưng quan trọng nhất là… ông Ruland hạ giọng, tôi nói rất riêng với ông, vị lãnh đạo này là người duy nhất trong số lãnh đạo bốn tỉnh mà chúng ta đã gặp mấy ngày qua, khi nói nhìn thẳng vào mắt tôi. Điều đó chứng tỏ họ rất thẳng thắn và nghiêm túc với những điều họ nói. Tôi muốn đầu tư ở những nơi như vậy vì thấy có thể tin tưởng được.
(“Privat Audience” tại Hà Tĩnh)
 
Một nhà công nghiệp Đức gần bẩy mươi tuổi với bốn mươi năm lăn lộn thương trường và ba mươi năm thành công ở xứ sở xa lạ là Trung Quốc, chắc có „giác quan thứ sáu“ để đưa ra những quyết định đúng từ những cảm nhận tưởng rất đời thường nhưng ít người Việt chúng ta chú ý./.

 

Về trang chủ

Danh Sách Bình Luận

Văn Sơn Đảo - 28/12/2016
Bài viết và bài góp y rất chuẩn. Người Đức họ rất chín chắn rất sâu xa.boi vậy VN phải thay đối mọi phương diện để an lòng người đầu tư. bởi vì đó là sứ mệnh và sự nghiệp của người ta.
Nguyễn Doãn Đôn - 23/12/2016
Nhà nước Đức đầu tư vào Việt Nam ở mức độ rất „khiêm tốn“ là cũng phải thôi vì hạ tầng cơ sở (Infrastruktur) nhiều vùng ở Việt Nam không đảm bảo, giao thông cùng với nghành vận tải còn gặp nhiều khó khăn, Nguồn điện lực, nguồn nguyên liệu sẵn có (Rohstoffbereitstellung) thiếu thốn hoặc không đảm bảo tiêu chuẩn quốc tế. Và đặc biệt là luật lệ thì không có gì đảm bảo và ổn định cho nhà đầu tư. Ông Björn Kosloski là phó tổng Giám đốc cơ quan đại diện thương mại nước ngoài của Đức tại Hà Nội (Deutsche Auslandshandelskammer – AHK) có lần phát biểu :“ Es gibt keine Rechtssicherheit und Mangel an Fachkräften“ (Không có luật chắc chắn và thiếu lao động chuyên nghiệp). Người Đức vốn dĩ làm ăn đàng hoàng, có trách nhiệm chứ không như một số nước khác vào đầu tư rồi thải rác rưởi, chất độc tùm lum, làm ăn theo kiểu chộp giật, miễn là họ có lãi còn môi trường thì „sống chết mặc bay“. Theo tôi muốn cho người Đức vào đầu tư thì trước mắt chúng ta phải „dọn đường“ trước đã .Chứ chỉ tiệc tùng linh đình, cười tươi roi rói lại hứa đại cho sướng mồm mà không có cơ sở biện chứng, không hiểu gì về tâm lý, luật lệ và nhất là lại không biết cái người ta cần gì ở mình thì như anh Nguyễn Hữu Tráng đã tâm sự thì có mà đến „tết sang năm“ họ cũng chẳng mặn mà gì với mình phải không các bạn? Cảm ơn anh Nguyễn Hữu tráng và chúc độc giả một năm mới bình yên.


Tin liên quan

  • CLB Tình bạn mừng Xuân đón Tết rất là TÌNH (30/01/2017)
  • Người Việt bị cảnh sát Đức thu giữ 800 trứng vịt lộn (29/01/2017)
  • Tết năm nay đến sớm tại vùng Trier (29/01/2017)
  • Đại sứ quán và cộng đồng người Việt ở Đức chung tay đón mừng Xuân Đinh Dậu (25/01/2017)
  • CLB Đoàn kết e.V vui vẻ đón Xuân (23/01/2017)
  • Nỗi niềm với quê hương của một số người Việt tại Đức (23/01/2017)
  • Bản án có hiệu lực, người Việt giết vợ phải ngồi tù 9 năm (20/01/2017)
  • Một chuyến tham quan ở Đức (20/01/2017)
  • Bốn người Việt bị bắt vì tiêu thụ hàng ăn cắp (18/01/2017)
  • Tấm gương..vỡ tại trời Âu (12/01/2017)

Những bản tin khác