người Việt ở Đức

Chùm thơ của Trương Anh Tú

31.01.2017 05:22 1936

Nhân dịp Xuân Mới, Thoibao.de trân trọng giới thiệu với độc giả chùm thơ của Trương Anh Tú đã được đăng trên báo Văn Nghệ số Tết Đinh Dậu:
Chùm thơ của Trương Anh Tú
Tác giả Trương Anh Tú

XUÂN XA XỨ
*
Nắng đụng vào mùa xuân
Long lanh sương muốn vỡ
Gió đông còn trăn trở
Bàng bạc tháng, ngày qua.
-
Một mình ta với ta
Hư vô giữa nhạt nhòa
Ngó mai, đào xứ lạ
Nhớ hương sắc quê nhà.

---------------------

CÕI VẮNG
*
Đêm bạc tóc
Lặng im cõi vắng
-
Lá trở mình
Lá đỏ vì xanh!

---------------------------

HÁT VỚi TRỜI XANH
*
Ta ngồi hát với trời xanh
gửi theo mây trắng tiếng nhành sương mai!
-
Ta ngồi chạm tóc đêm dài
túi thơ một bóng...
lạnh vai lá vàng!
-
Ta ngồi ôm những đa mang
xót cho bao kiếp dã tràng phù vân!
-
Ta ngồi bạc áo phong trần
mai sau còn lại trong ngần trẻ thơ!
-
Ta ngồi hỏi gió thờ ơ
hỏi đôi mắt thức
bơ phờ ruột gan!
-
Ta ngồi quên những lệ tràn
mang câu thơ hát ngàn ngàn lời ru…
 

Về trang chủ

Danh Sách Bình Luận

Trương Anh Tú - 07/02/2017
Cảm ơn bạn đọc Nguyễn Doãn Đôn đã cảm nhận. - Văn chương nói riêng và nghệ thuật nói chung là tiếng vọng khát khao của cái Đẹp trên dòng sông đời người. Lắng nghe tiếng vọng dòng sông ấy con người sẽ sống tốt đẹp hơn, nhân bản hơn. - Thơ là giọt sương, là đôi mắt ngấn lệ của trẻ thơ khi được sinh ra đã oa oa cất tiếng khóc chào đời. Thơ đón nhận cuộc đời bằng đôi mắt hồn nhiên ấy. Ngay cả những lúc vui sướng tột đỉnh nhất, Thơ cũng nghẹn ngào, rưng rưng hạnh phúc! Nhưng những khi cùng cực, khổ đau nhất thì Thơ lại không còn là nước mắt, Thơ là những giọt sương - những giọt sương long lanh… Long lanh để sống, để yêu, để hy vọng!
Nguyễn Doãn Đôn - 01/02/2017
Đọc chùm thơ gồm 3 bài của Trương Anh Tú; Cho tôi thấy tâm trạng bao trùm lên người viết và người đọc là một nỗi buồn man mác của người xa xứ. Một sự trống vắng đơn côi. Có cả sự xót xa, nuối tiếc. Đọc cả 3 bài ta đều nghe thấy tiếng lòng của anh. Anh thương mình, để rồi cũng là để thương người, thương cho ai đó ngoài kia-Những người cùng cảnh ngộ. Nổi trăn trở trong anh lúc tỏ, lúc mờ. Để rồi „bàng bạc tháng ngày qua“. Sự khắc khoải mà chưa hẳn đã chờ mong. Nhớ đấy, thương đấy, có cách để khắc phục đấy, nhưng tác giả cũng như ta chưa hẳn đã muốn thực thi. Đành lòng vậy cho „đêm bạc tóc“, và hy vọng rằng lá sẽ „đỏ vì xanh“. Nhưng đó cũng chỉ là một tia hy vọng xa xăm, nếu không nói là mơ hồ. Có thể nói nỗi buồn của người xa xứ khó mà có thuốc nào trị được. Chúng ta những người xa quê như anh nhiều lúc phải ngẩng mặt lên mà „hát với trời xanh“. Để rồi cuối cùng „lạnh vai lá vàng“ hay „bơ phờ ruột gan“ mà thôi. Cảm ơn nhà thơ Trương Anh Tú qua 3 bài thơ rất ngắn gọn nhưng nói nên được tâm trạng đa mang của người Việt chúng ta đang sống ở nước ngoài. Những người mà nhìn đây nhớ đó: „ngó mai đào xứ lạ, nhớ hương sắc quê nhà“ mà buồn vì „hỏi gió thờ ơ“, Năm canh trằn trọc „ôm những đa mang“và tia hy vọng liệu có lóe lên ở phía chân trời? Theo luật luân hồi „mai sau còn lại trong ngần tuổi thơ“

Viết Bình Luận

 
Trước khi gửi ý kiến, xin vui lòng đọc các quy tắc diễn đàn Thời Báo.de

Thời Báo kính mời các CTV, bạn đọc gửi tin và ảnh về các hoạt động cộng đồng người Việt tại châu Âu về địa chỉ [email protected] . BBT sẽ đăng sớm nhất để kiều bào cùng được biết .
Trân trọng, BBT Thời Báo.de .


Tin liên quan

Những bản tin khác