người Việt ở Đức

Bệnh „sĩ“ của người Việt ở Đức

19.03.2015 23:17 51075

Ở Việt Nam, nói tới Việt kiều Đức, nhiều người sẽ nghĩ ngay rằng, đây là những người có tiền, những người giàu, hay thậm chí là các „đại gia“. Vậy sự thực ra sao?
Bệnh „sĩ“ của người Việt ở Đức
Thích dùng xe hàng hiệu.

Thực ra, ở xã hội nào cũng có sự phân hóa giàu, nghèo. Một số người Việt ở Đức cũng có đầu óc làm ăn, „có gan làm giàu“ và gặp thời thế nên cũng có nhiều tiền, có thể liệt vào hàng triệu phú Euro. Nhưng cũng có nhiều người làm ăn tất bật mà không đủ sống, phải dựa vào trợ cấp xã hội của Đức, được gọi là „Hartz IV“, nên thường được gọi đùa là Quân đoàn IV.

Người có nhiều tiền, người có ít tiền là chuyện bình thường trong mọi xã hội. Nhưng nhiều người Việt Nam tại Đức cũng có một căn bệnh trầm kha khó chữa: Đó là bệnh sĩ diện hão.

Vào những khu vực đông người Việt như Trung tâm Thương mại Đồng Xuân ở Berlin, người ta có thể thấy ở đây rất nhiều xe ô tô đẹp, xịn, có tiếng như Mercedes, BMW, Audi, hoặc thậm chí là xe Porsche… Việc mua một chiếc xe đẹp, xe tốt, đắt tiền để đi cũng là bình thường, nếu người ta kiếm được nhiều tiền, vì đi những chiếc xe tốt an toàn hơn, đỡ mệt hơn khi phải đi xa vì công chuyện. Nhưng có những người đi làm công việc cũng bình thường, thu nhập không cao, mỗi ngày chỉ đi vài cây số từ nhà đến nơi làm việc cũng phải cố mua xe có thương hiệu cho có vẻ là „ông chủ“, rồi ăn nói khệnh khạng, ba hoa khoác lác.

Về việc học hành của con cái cũng vậy. Dĩ nhiên ai cũng muốn cho con mình học giỏi, vào được đại học, cao học để trở thành luật sư, bác sĩ, kỹ sư, kiến trúc sư… Nhưng có những gia đình, con không có khả năng, trí tuệ mà cứ thúc ép để có thể khoe con mình học đại học, nhưng rồi không được đâm ra thất vọng, mắng mỏ con cái, gây bất hòa trong gia đình, thậm chí dẫn tới bi kịch khi con không chịu đựng nổi sức ép của gia đình và việc học hành. Trong khi đó, rất ít gia đình người Việt cho con đi học nghề, mặc dù việc dạy nghề ở Đức rất tốt với hệ thống kép (Dualsystem), kết hợp giữa lý thuyết và thực hành, đào tạo nên những công nhân lành nghề, rất cần cho xã hội. Người Việt ở Đức làm nhà hàng rất nhiều, nhưng ít người được đào tạo bài bản, từ quản lý cho tới kỹ thuật phục vụ, phong cách phục vụ, nên chỉ là các nhà hàng „tầm tầm“ được thôi, không có nhà hàng cao cấp.

Nhiều người Việt ở Đức có tính „nổ“, thích khoe khoang. Nhất là khi „trà dư, tửu hậu“ thì chém gió ác liệt, luôn tỏ ra mình là người làm ăn giỏi, giàu có. Ở Đức đã vậy, khi về Việt Nam cũng thế. Nên nhiều người khi về Việt Nam như sống trong một thế giới ảo: Vì sĩ diện nên cứ phải vung tiền tiêu, cho dù „ruột đau như cắt“, vì ở Đức đâu dám tiêu xài phung phí như thế. Nhiều người thuộc Quân đoàn IV khi về không báo với Sở lao động, suốt ngày lo Jobcenter gọi ra trình diện thì phải tức tốc bay sang ngay, không thì bị trừ tiền. Thế nhưng không ai dám kể ra những nỗi khó khăn vất vả, khi làm việc kiếm tiền bên Đức: Không ai dám kể tới những ngày giá rét dưới không độ mà vẫn phải đứng bán hàng ngoài chợ, mặc bao nhiêu quần áo vẫn thấy chân tay tê cóng… 

Những người hay „chém gió“ đã làm nhiều người ở Việt Nam hiểu sai cuộc sống bên Đức, làm cho có người hàng chục năm không dám về nước vì sợ không có tiền cho người nhà thì ngượng. Trong khi đó, với một công việc bình thường, người Việt Nam ở Đức phải làm việc rất vất vả và với thu nhập hàng tháng, sau khi trả tiền nhà, tiền điện, tiền gas, tiền bảo hiểm và „nuôi“ xe… chỉ còn lại một ít để dành. Một người bạn làm nghề Nail than vãn: Sáng dậy, sau khi ăn sáng, đưa con đi học rồi đi làm. Có nhiều khi khách hàng đến dồn dập, phải nhịn tới 4-5 giờ chiều mới được ăn trưa, tối phải 8 giờ mới về tới nhà, người mệt rã rời chẳng thiết ăn uống. Nhưng hôm nào vắng khách lại mệt mỏi vì lo lắng, không có thu nhập.

Nhiều cặp vợ chồng có được một Kiosk bán hàng ăn nhanh đã là „tươm“ lắm. Về Việt Nam đã có thể khoe là chủ một nhà hàng. Nhưng sang tới Đức là cả ngày, cả hai vợ chồng quần quật, lấy công làm lãi, như một người tự nhận là „suốt ngày úp mặt vào chảo“. Vì cửa hàng phụ thuộc nhiều vào vị trí, có chỗ đông khách, ăn nên làm ra, nhưng nhiều chỗ chỉ tằn tiện đủ sống mà thôi.

Những người mới ở Việt Nam sang Đức công tác hoặc thăm thân lần đầu, khi vào trong quán ăn ở „chợ“ Đồng Xuân để ăn phở thì đều kinh ngạc vì bát  phở to quá, nhiều người ăn không hết một bát. Nhưng ở đây có lẽ là bình thường, vì làm việc chân tay nhiều, nên ăn khỏe. Tây ăn cũng khỏe. Tuy phần nhiều ăn khỏe, nhưng mỗi khi có dịp liên hoan, thức ăn đều thừa mứa. Vì dân ta vốn sĩ diện, sợ tổ chức liên hoan hay mời bạn mà ăn vừa đủ lại sợ bị chê là „kẹt xỉn“, cứ phải ê chề ra, có khi phải đổ đi tới gần một nửa mới lại thoải mái và tự khoe là mình hào phóng. Thực ra là hoang phí.

Có những người vốn ít giao du, họ hàng, bạn bè ít. Nhưng khi thấy thiên hạ mời đám cưới con tới 300-400 người, thì cũng sĩ diện, đặt cỗ tới 50 mâm, rồi mời cả những người chỉ quen sơ sơ, gặp nhau vài bận. Chẳng may gặp lúc thời tiết xấu, khách ngại không tới, „ế cỗ“ tới non nửa. Trông mà ái ngại.

Đức là một đất nước giàu có, nhưng người Đức rất tiết kiệm. Khi ăn là họ cố ăn hết thức ăn, thậm chí dùng bánh mỳ vét sạch nước sốt còn lại trong đĩa. Nếu vì lý do nào đó không ăn hết, họ sẵn sàng đề nghị phục vụ bàn gói cho họ mang về.

Phần lớn người Đức có những đức tính tốt mà ta nên học tập, đó là thực thà, thẳng thắn. Những người làm công việc chân tay bình thường cũng không tự ti với công việc của mình, mà phần lớn làm việc với tinh thần trách nhiệm cao, đúng với chức năng của mình, không hơn, không kém. Có lẽ vì vậy mà „cỗ xe Đức“ thường tiến lên vững vàng: Có tay lái, có động cơ, nhưng cũng có giảm xóc, chịu lực và bánh xe lăn trên đường, cũng như những chi tiết nhỏ nhặt nhất để làm nên một cỗ xe hoàn chỉnh.

 

Vũ Văn – Thoibao.de

 

Về trang chủ

Danh Sách Bình Luận

Thanh tam nguyên - 06/04/2016
Tác giả phản ánh rất đúng sự thật! Tôi đã tận mắt chứng kiến người Việt đi ăn Buffet .có lần chỗ tôi đi học tiếng Đức, tổ chức liên hoan ẩm thực văn hoá thế giới,học viên của mỗi nước ai biết làm món đặc sắc của dân tộc thì làm mang tới để giới thiệu với bạn bè, và tất cả các học viên đều được mời tham gia thưởng thức, khi buổi tiệc được bắt đầu mỗi người đều cầm một cái đĩa tự đi lấy đồ ăn, tôi nhìn thấy người các nước khác họ cầm đĩa rồi đi dọc bàn để đồ ăn, họ chỉ lấy một ít ăn thử xong họ lại lấy một ít của món khác để xem các món ăn của mỗi nước như thế nào, thì đi sau đó là bốn em Việt nam sinh khoảng năm 80 đến 84 ăn mặc rất đẹp lịch sự nhìn nghĩ chắc các em thanh lịch, lịch sự lắm, chỉ đến khi nhìn các em đi cùng với nhau bê đĩa lấy hết món này đến món khác chất đầy đĩa đi đến cuối bàn túm tụm với nhau đứng ăn, và kết quả là có món ăn không hợp khẩu vị hay không ngon các em chừa lại khoảng một nửa, và điều đáng nói ở đây nữa là các bạn Malaysia có nấu được năm cốc chè nhìn như chè Việt nam thì bốn em cầm luôn bốn cốc, xong mỗi em làm một thìa chắc thấy không ngon các em vứt lại trên bàn chỗ góc mà các em túm tụm với nhau, trong khi mọi người ai cảm thấy đủ rồi không muốn ăn nữa thì mang đĩa của mình bỏ vào thùng rác, còn các em vứt chênh ễnh trên bàn và kéo nhau ra về. Nhìn thấy mà cảm thấy sấu hổ thay cho người Việt. Trong khi các em mỗi người đều đã hai ba đứa con rồi, đứa lớn cũng lớp một lớp hai rồi chứ đâu phải họ còn trẻ con không biết gì, và rồi họ dạy con cái họ thế nào trong khi họ thiếu ý thức như vậy !cám ơn tác giả đã dám nói lên sự thật cách sống của người Việt, và tôi nghĩ không chỉ có ở Đức mà chỗ nào có người Việt là có sự khoe khoang, sĩ diện hảo này.
Nguyen anh ngoc Anh - 30/09/2015
Bài viết rất hay ! Điều này ; kể cả những người có bệnh sĩ cũng biết . Nhưng có một điều lạ là những người không mắc bệnh sĩ lại không thấy ai phản đối khi thấy hiện tượng sĩ , thậm chí còn hùa theo để rồi lại than thở .Chính điều đó đã gây nên cái cảm giác người Việt toàn sĩ rởm !Bệnh sĩ đã biến chứng gây ra bao nhiêu hệ lụy trong cuộc sống .Hãy tránh xa nó !
Xuyến Chi - 25/03/2015
Những bài viết của Vũ Văn gần đây được nhiều người quan tâm vì nó phản ánh rất trung thực cuộc sống và con người Việt nam ở Đức nói riêng cũng như trên toàn thế giới nói chung, đó là cái tính sỹ diện hão, thích nổi tiếng. Hễ làm ăn có được chút tiền là " nổ", thậm chí chẳng có cũng "nổ". Ở nước Đức bao năm mà chả học được tư cách của những người Đức nghiêm túc mà thậm chí còn lôi kéo cả người Đức học cái kiểu " láu tôm láu cá của mình" . Tôi rất thích tác giả tiếp tục khai thác về cái mảng này và có thể có những bài viết tiếp theo về đề tài tâm linh của những người Việt ở Đức thông qua những chùa chiền miếu mạo, rồi những vụ cải đạo từ phật giáo sang tin lành rất thú vị mà có lẽ ít ai quan tâm vì tính nhạy cảm của nó.
- 22/03/2015
Nói không ngoa nhưng người Việt ở Đức (trừ những người không đi buôn bán mà làm trong hãng xưởng như nhiều người bên Tây Đức) thì tôi có thể nói là đến 90% ăn trợ cấp xã hội, không xin Harzt 4 thì cũng cố xin tiền nhà. Đơn giản là vì ai cũng coi đó như là của „trời cho“ tội gì mà không hưởng. Vừa khai báo thất nghiệp vừa đi làm ngoài, ăn hai mang, không đóng một đồng thuế nào. Rất nhanh giàu, tội gì lại không làm. Con thì đẻ thoải mái, đẻ càng nhiều lại càng có tiền, tội gì. Xã hội nó nuôi chứ mình có phải nuôi đâu mà lo. Nói đến sự nghiệp trồng ngườ thì ngoài cái sự „hi sinh đời bố, cũng cố đời con“ thì chả còn cái vị gì cả. Ai cũng mụốn còn mình thành thiên tài, ai cũng muốn con mình giỏi giang. Nên lúc nào cũng hỏi cháu học thể nào, đựoc bao nhiêu điểm. Còn để định hứong sau này làm gì, nó có khả năng gì, nó thích cái gì thì chả ai biết. Lý do là tại sao, lý do là trình độ của các vị làm bố làm mẹ quá ư là hạn hẹp. Sang đây mấy chục năm mà cũng chỉ học đựoc dăm ba chữ, nói dăm câu chào mời là hết. Bởi vậy mà chưa cần con học ở bậc phổ thông mà chỉ cần ở bậc tiểu học là coi như bố mẹ đã tắc tị, không kèm cặp gì được. Thế nhưng yêu cầu đối với con cái lại rất cao. Có điểm 2 3 là coi như không làm mát mặt bố mẹ rồi.
Trần Thế Minh - 20/03/2015
Bệnh sĩ diện hão của một số người Việt ở Đức!
Kevin Nguyễn - 20/03/2015
Cái này hay và chuẩn quá! Giống hệt cái thằng mình quen...học nghề nấu được một tí cứ tưởng mình giỏi, trong khi đó tài khua môi múa mép thì chỉ có thánh mới bằng! Vừa có cơ hội thay đổi cục diện cuộc sống một tí, đã vội " ho" mà ai nhìn cũng muốn cho nó vỡ luôn cái " mo "...chưa kịp làm chef mà ai cũng muốn nghỉ chả muốn làm...đúng là pó tay ;)). học lái xe thì mãi mới được cái bằng, đi còn chả dám đi trong khi đó khoe ta đây sắp mua Au Đì Cu Bảy ( Audi Q7 )!!!
Hậu Nguyễn - 20/03/2015
Người Vn đói con mắt...lấy nhiều mà ăn ít
Tiến Hoàng - 20/03/2015
Người viết bài báo này nói đúng sự thật lắm, và đoạn cuối cùng là nói đúng nhất về cá tính của người Đức, phải học tập theo mới được. Sau De Nhi The Chien, Nguoi Duc da bo nhieu cong suc de xay dung lai 1 dat nuoc gan nhu bi tan pha gan het va tu do nguoi ta rat tiet kiem, can kiem ve tat ca moi mat. Mot bua an dau cho o nha hay o nha Hang, nguoi ta deu an den het "sach" cai Dia va nhung mon do tren ban, neu con du cung xin goi mang ve...rat hay....neu ai do ma an uong bo mua du thua...thi lap tuc nguoi ta se co cai nhin "rat ky di" doi voi nguoi nay...Den nuoc Duc dung bao gio lam sang kieu nay, khong phai nuoc Phap...an phai de con du mot chut tren dia moi la sang ...hihihi!!! 2 nuoc o la Nuoc Lang gieng ma khac tinh hoan toan..
My Anh Nguyễn - 20/03/2015
Bệnh này của người Việt thì trong nước cũng vậy. Bao giờ được tự hào về dân tộc như dân Nhật hay dân Đức? Cái suy nghĩ bề nổi nó đang ăn ruỗng sức mạnh và ý chí của người Việt. Chẳng nhẽ người Việt mãi chỉ là nước đánh giặc giỏi trong quá khứ và đánh nhau giỏi trong hiện tai?
Đặng Khôi Nguyên - 20/03/2015
Bệnh ngu chứ ko phải bệnh sĩ.
Chi Minh Vu - 20/03/2015
Tôi thích kiểu VN..làm việc chăm chỉ.mà tiêu cũng xả láng..Thế xã hội mới tiến lên được.nên học theo kiểu Mỹ chứ đừng học theo kiểu Đức.
Nguyen Tuyen - 20/03/2015
Sao đúng thế!
Dillingen Quan Họ - 20/03/2015
Người Việt mình vốn mang tính "sĩ diện hão" dù ở trong nước hay ngoài nước cũng vậy.Bởi thế những người VN sang Đức cũng "bê" nguyên si cái tính sĩ diện đó sang đây,đâu có gì là lạ!
Chu Thi Chau - 20/03/2015
Cám ơn tác giả đã phản ánh rất trung thực của cuộc sống! vẫn con nghèo nên vẫn phải chắt chiu ! sống thực và chân thành với gì mình có .
nguyen thi thu huong - 19/03/2015
Bài viết rất hay và thực tế ! Tôi rất yêu nước Đức - Quê hương thứ hai của tôi.  

Viết Bình Luận

 
Trước khi gửi ý kiến, xin vui lòng đọc các quy tắc diễn đàn Thời Báo.de

Thời Báo kính mời các CTV, bạn đọc gửi tin và ảnh về các hoạt động cộng đồng người Việt tại châu Âu về địa chỉ [email protected] . BBT sẽ đăng sớm nhất để kiều bào cùng được biết .
Trân trọng, BBT Thời Báo.de .


Tin liên quan

Những bản tin khác