Trong chuỗi dây chuyền bóng bẩy đưa „Chuyện với Thanh“ từ những trang bản thảo đầy rẫy rủi ro bước ra ánh sáng, có biết bao bàn tay đã chạm vào nó. Nhà xuất bản cấp phép, hội đồng thẩm định gật đầu, nhà in chạy máy, các đại lý rầm rộ phát hành và những KOLs ra sức tụng ca. Một guồng quay trơn tru, một bữa tiệc lợi ích và danh tiếng đầy đủ ban bệ.
Nhưng khi tấm màn nhung hạ xuống và tiếng còng số 8 vang lên, sân khấu bỗng chốc vắng vẻ lạ thường.
Quyết định khởi tố hiện ra như một trò đùa số phận đầy châm biếm. Giữa một rừng cá nhân và tổ chức sừng sỏ, cái tên đầu tiên bị đặt cạnh tác giả Nguyễn Thành Nam lại là Trần Việt Anh – giám đốc của Spiderum. Một nền tảng mạng xã hội, xét cho cùng, chỉ đóng vai trò „người kể chuyện trung gian“ qua vài video phỏng vấn, bỗng chốc được nâng tầm thành „đồng phạm“ gánh chịu mũi rìu dư luận.
Hóa ra, trong trò chơi bắt ghế của công lý khi sự cố xảy ra, những kẻ xây bệ phóng, duyệt nội dung hay ôm tiền bán sách đều nhanh chân tìm được chỗ ẩn nấp an toàn. Chỉ còn Spiderum, với những thuật toán hiển thị trực quan và những video triệu view phơi bày gương mặt tác giả, trở thành tấm bia đỡ đạn hoàn hảo nhất. Một bài học cay đắng cho thế hệ truyền thông số: Khi hào quang gọi tên tất cả, nhưng khi tội danh gọi tên, kẻ đứng trước ống kính luôn là kẻ chịu trận đầu tiên.










