Dân Hà Nội bị cướp đất, vì sao Đại biểu Quốc hội im lặng?

17 chiếc ghế sông Hồng và chiến thuật „triệt tiêu phản biện“

Vụ án 17 Đại biểu Quốc hội khu vực ven sông Hồng đồng loạt „im lặng hoàn hảo“ trước tương lai sinh kế của hàng nghìn hộ dân không đơn thuần là sự thụ động nghị trường. Sự im lặng mang tính hệ thống này chính là biểu hiện của một chiến thuật được thiết kế tinh vi nhằm hiện thực hóa các „siêu dự án“ vùng ven sông.

Trong một kịch bản thông thường, sự phản kháng của người dân sẽ được chuyển hóa thành các cuộc chất vấn công khai để xoa dịu dư luận. Nhưng ở đây, sự biến mất của 17 tiếng nói đại diện cấu thành một âm mưu lớn hơn: Chiến dịch triệt tiêu vùng đệm phản biện.

  • Sự im lặng có giao ước: 17 chiếc ghế và 17 lá phiếu không phải bị vô hiệu hóa do vô tình, mà có thể đã được định vị như những „cỗ máy bấm nút“ lập trình sẵn. 

Nhiệm vụ tối mật của họ là tạo ra một khoảng trống đại diện tuyệt đối. Khi không có bất kỳ đại biểu nào đứng ra bảo vệ dân hay yêu cầu minh bạch quy hoạch, dòng chảy của các dự án bất động sản và thu hồi đất phía sau những cánh cửa đóng kín sẽ diễn ra một cách hợp pháp, trơn tru mà không vấp phải bất kỳ rào cản pháp lý nào từ phía cơ quan lập pháp.

  • Kịch bản cô lập tâm lý: Việc các đại biểu „mất tích“ khi dân cần gửi gắm niềm tin là đòn tâm lý nhằm bẻ gãy ý chí kháng cự của cộng đồng. Nó gửi đi thông điệp ngầm rằng: Mọi kênh đối thoại chính thống đều đã bị đóng sập, việc kêu cứu là vô vọng.

Sự im lặng của 17 vị đại biểu không phải là sự yếu kém, mà là một sự „phục tùng chiến thuật“ cao tay, biến lá phiếu của người dân thành công cụ hợp thức hóa cho một tương lai đã được định đoạt sẵn bởi các nhóm lợi ích.

Chân dung lãnh đạo

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02o1fzZsDE26jw2oh6BRXX5aGmyUsQr9bcZp9N325h5xNhny9XzzS4gTskyh6PD3jDl&id=61576630523141