Ngày 6/11, tại thành phố Côn Minh, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc, ông Phạm Minh Chính đã gặp ông Ngụy Ứng Bưu – Phó Tổng Giám đốc Thường trực Tập đoàn Máy bay thương mại Trung Quốc (COMAC).
Đây là cái bắt tay trung gian, ông Phạm Minh Chính đứng ra kết nối hãng COMAC với hãng bay giá rẻ VietJet Air của bà Nguyễn Thị Phương Thảo.
Những năm gần đây, nhà cầm quyền Trung Quốc quảng cáo rất mạnh cho dòng máy bay chở khách C919, cạnh tranh với máy bay A320 của Airbus và máy bay 737 của Boeing. Tuy nhiên, mới chỉ có một số hãng bay nội địa Trung Quốc trở thành khách hàng của COMAC, còn các hãng nước ngoài gần như vắng bóng. Đáng nói là, các hãng bay nội địa Trung Quốc dùng C919 của COMAC, chủ yếu là do “nhiệm vụ chính trị”, mà Bắc Kinh giao cho. Họ chấp nhận dùng sinh mạng hành khách làm “chuộc bạch”, để yên ổn tồn tại.
Nhiều hãng bay Trung Quốc vẫn chuộng dòng A320 của Airbus, và 737 của Boeing, bởi 2 nhà sản xuất máy bay thân rộng này đã khẳng định vị trí trên toàn cầu.
Ngay cả Triều Tiên, đất nước bị Mỹ cấm vận, vẫn chưa có động tĩnh gì đối với việc rước của nợ COMAC về. Ông Kim Jong Un không dám sử dụng máy bay, vì Triều Tiên không có máy bay của Airbus và Boeing. Ấy vậy mà, ông vẫn không đặt hàng COMAC. Khi công du nước ngoài, ông Kim Jong Un chỉ đi tàu, không dám đi máy bay vì thiếu máy bay an toàn.
Lâu nay, hàng Trung Quốc vẫn bị đặt dấu hỏi to tướng về chất lượng. Một số nhà phân tích cho biết, Trung Quốc có thể ăn cắp công nghệ rất nhanh. Những năm gần đây, Trung Quốc phát triển công nghệ ô tô điện và muốn bành trướng ra thị trường thế giới. Ô tô điện Trung Quốc rất hiện đại, giá rẻ, và có nhiều lựa chọn. Nhiều chức năng của xe điện Trung Quốc được đánh giá là sáng tạo và mới lạ, so với xe điện của Tesla và các hãng xe nổi tiếng khác. Tuy nhiên, cái mà Trung Quốc không bao giờ bắt chước được, đấy là độ bền, độ tin cậy của sản phẩm.
Công nghệ luyện kim là thứ vũ khí bí mật, khiến Trung Quốc mãi mãi không thể tiến gần đến tầm của các nước tiến bộ, như Đức, Mỹ, Nhật vv… Không phải ngẫu nhiên mà hàng Tàu cứ mãi bị chê là kém chất lượng. Không phải người Trung Quốc không muốn nâng tầm chất lượng các sản phẩm của họ. Tuy nhiên, họ vẫn chưa có cách để san bằng khoảng cách với các nước tiến bộ. Điều này khiến cho thương hiệu quốc gia của Trung Quốc luôn ở tầm thấp, dù họ có thể làm ra được bất kỳ sản phẩm nào.
Một chiếc ô tô kém chất lượng, nó chỉ làm hại vài người, nhưng nếu một chiếc máy bay kém chất lượng, thì nó có thể làm hại hàng trăm người. Vì thế, việc sử dụng chính trị để ép các hãng bay nội địa dùng hàng nội địa, Trung Quốc đang mang sinh mạng người dân của họ ra làm “chuột bạch”, cho hãng sản xuất máy bay COMAC.
Việc Việt Nam bắt tay với Trung Quốc để đưa dòng máy bay COMAC vào khai thác tại Việt Nam, không phải là bước đi tiên phong, mà là bước đi liều mạng. Lấy sinh mạng dân Việt ra để thử nghiệm độ an toàn của máy bay COMAC, thể hiện sự bất nhân của giới lãnh đạo Cộng sản.
Ông Phạm Minh Chính đang chịu sức ép ghê gớm từ Tô Lâm, ông rất cần sự hậu thuẫn chính trị từ Bắc Kinh, để tiếp tục giữ vững ghế. Mà muốn Bắc Kinh hậu thuẫn, thì trước hết, phải biết cách chiều theo ý muốn của họ. Rất có thể, đấy là lý do khiến ông Thủ tướng muốn dùng sinh mạng của người dân, để đổi lấy lợi ích chính trị cho mình.
Về phần bà Thảo ViêtJet, có lẽ, bà muốn hưởng ưu đãi từ nhà sản xuất máy bay mới, mà quên đi trách nhiệm bảo vệ an toàn cho hành khách. Thường các nhà sản xuất mới sẽ có ưu đãi nhiều hơn, so với các nhà sản xuất đã có thương hiệu. Vì thế, việc bà Thảo tìm đến COMAC ắt cũng có lý do.
Tuy nhiên, hành khách có quyền tẩy chay máy bay COMAC, vì sinh mạng của họ. Không thể để cho ai đó lợi dụng, biến hành khách thành “chuột bạch”, cho các nhóm chính trị thượng tầng.
Thái Hà – Thoibao.de











