CÔNG AN „VÒI“ $5,700 ĐỂ GIÚP BỊ CAN TẠI NGOẠI.

Giữa lòng Thành phố Hồ Chí Minh, một câu chuyện tưởng như phim lại diễn ra rất đời: công lý được “ra giá” như một món hàng. Bị can Nguyễn Minh Thoại – từng là điều tra viên – lại bị cáo buộc dùng chính quyền lực của mình để “mở cửa” tại ngoại với giá 150 triệu đồng. Một con số không quá lớn với những cuộc “chạy án”, nhưng đủ để phơi bày một thực tế lớn hơn: luật pháp có thể bị mặc cả.

Người thực thi pháp luật lại trở thành người gợi ý cách “lách luật”. Những cuộc gặp ở quán cà phê, những tin nhắn qua Zalo, những cuộc gọi thúc tiền – tất cả tạo nên một “quy trình ngầm” song song với quy trình chính thức. Một bên là pháp luật trên giấy, bên kia là “thỏa thuận” ngoài đời.

Điều đáng nói, nếu không có cú “quay xe” của Trần Bình Thuận, liệu câu chuyện này có bao giờ bị phanh phui? Hay nó sẽ chìm như bao lời đồn chưa có bằng chứng? Và nếu một vụ bị lộ, thì có bao nhiêu vụ tương tự vẫn đang diễn ra trong im lặng?

Trớ trêu hơn, người đưa tiền cũng bị truy tố, còn người nhận thì từng là người cầm cán cân công lý. Một vòng luẩn quẩn: muốn thoát tội phải “chạy”, nhưng “chạy” lại thành tội. Và ở giữa vòng xoáy đó, niềm tin của người dân bị bào mòn từng chút.

Câu hỏi không còn là cá nhân sai phạm, mà là hệ thống có đủ minh bạch để ngăn điều này lặp lại? Hay công lý vẫn có “giá”, chỉ khác nhau ở chỗ ai biết cách trả?

https://www.facebook.com/share/p/1Cs47mL5Eb/