Trong khi Bắc Kinh vừa thực hiện một màn „tế cờ“ rúng động với hai cựu Bộ trưởng Quốc phòng, gửi đi thông điệp sắt máu về sự phục tùng tuyệt đối, thì tại Việt Nam, khán giả lại được xem những vở kịch „nhân văn“ đến lạ thường. Tại sao cùng là đại án tham nhũng, nhưng quan chức phương Bắc phải đối mặt với họng súng, còn quan chức phương Nam lại ung dung hưởng „gói bảo hiểm“ khắc phục hậu quả? Phải chăng công lý ở đây được cân đo bằng độ dày của tệp hối lộ và khả năng „giữ mồm giữ miệng“?
Nực cười thay cái gọi là „truyền thống nhân đạo“ trong xử lý cán bộ! Khi những chuyến bay giải cứu hay bộ xét nghiệm Việt Á hút máu dân nghèo, các „ông lớn“ chỉ việc nộp lại một phần tiền là nghiễm nhiên có ngay một tấm vé „hạ cánh an toàn“ trong nhà tù nghỉ dưỡng. Đây không phải là thượng tôn pháp luật, mà là một cuộc mặc cả bẩn thỉu: Anh không khai ra „trùm cuối“, hệ thống sẽ đảm bảo anh được đặc xá sớm vì thành tích công tác.
Trong khi Trung Quốc bít mọi cửa lùi để răn đe, thì Việt Nam lại xây sẵn những „đường thoát hiểm“ tinh vi bằng các tình tiết giảm nhẹ nực cười. Một hệ thống mà các „đồng chí“ bảo vệ nhau bằng cách biến án tử thành án treo, biến tội ác thành sơ suất, thì đó không phải là thanh lọc, mà là sự cấu kết để duy trì sự tồn vong của một đế chế lợi ích. Khi niềm tin của dân bị đem ra làm vật tế thần cho sự ổn định của ghế ngồi, thì những bản án „giơ cao đánh khẽ“ chính là cái tát đau đớn nhất vào mặt công lý!
https://www.facebook.com/share/p/1BM7y3S7FD/










