Tham nhũng đã ăn ruỗng cơ thể của Đảng

Link Youtube: https://youtu.be/H-55L_a7hYM

Ngày 18/8, trên trang báo Tiếng Dân có bài “Vô nghĩa” của tác giả Lê Huyền Ái Mỹ, bình về tình trạng tham nhũng và những vụ đại án gần đây.

Tác giả cho rằng, thật sự, sau những gì nghe và thấy từ phiên tòa chuyến bay giải cứu; giờ thì đọc kết luận điều tra vụ Việt Á, gần như nó cô đặc đến ngu muội mọi ý nghĩ, khi sự táng tận đã ở mức tận cùng.

Tác giả cho biết, tác giả đã và vẫn đang tin vào một số không nhiều “đảng viên, cán bộ, lãnh đạo nhưng sạch và tử tế” mà tác giả quen biết. Nhưng, qua những gì phơi bày ở các phiên tòa, bản kết luận, thì, cái niềm tin “nhỏ giọt” ấy vẫn thế; song nó đang vọng lại ngày một rõ hơn “chuông nguyện hồn” cho một chính thể, một đất nước, một dân tộc…

Tác giả nhận định, tham nhũng đã không còn mang tính đại diện, nó tràn lan, nó xâm lấn, nó chui rúc tận hang cùng, để ăn vào cơ thể của Đảng cầm quyền, của quốc gia. Những kẻ nhuộm chàm ấy chẳng cho thấy một biểu hiện, “có dấu hiệu” gì cả trước đó. Thì sau nó, cũng đừng mong đồng chí, đồng đội của nó thôi, hay không, tiếp tục gặm nhấm, đục khoét.

Tác giả bình luận, cũng đừng nghĩ, “thằng” ăn nhiều là thằng tội trọng. Hẳn nhiên. Nhưng trước khi ăn hạm, thì nó cũng đã ăn từng miếng, từng mẫu, từng mảnh. Hai triệu đô cũng là ăn, hai triệu đồng cũng tìm cách ăn. Rồi một ngày, hai triệu đồng cũng leo tới hai triệu đô.

Chúng ăn như một sở thích, thói quen và dần thành tập quán. Chúng cộng sinh lẫn nhau dưới những vỏ bọc tổ chức Đảng, chính quyền, cho đến đoàn thể mà chúng đại diện, lãnh đạo.

Tác giả nhận xét, ngoài trông chờ vào một thứ đạo đức, luân lý xa xỉ từ đâu đó, của ai đó, thì chẳng thấy một cơ chế hay định chế nào đủ sức kiểm soát, khống chế tham nhũng. Vì chính nó – thứ virus tham nhũng ấy – đã tự tạo ra “miễn dịch cộng đồng” cho cả tập thể, cho từng cá thể cán bộ, đảng viên mất rồi, ít nhất là “đám” quan chức chuyến bay giải cứu và Việt Á.

Tác giả cảm thán, biết là trút sự phẫn nộ, tức giận lên… chữ thế này thì cũng vô nghĩa. Cái không thể diễn tả, sau cùng là nghêu ngao trong sự bất lực “buồn mỗi ngày buồn hơn”. Nó rệu rã, mục ruỗng đến thế này rồi thì sự cứu rỗi sẽ bắt đầu từ đâu, bao giờ, bởi ai…

Hình: Những quan chức dính chàm trong vụ Việt Á

Đôi khi, đôi lần cũng cặm cụi, cần mẫn làm những điều nhỏ nhặt để tự mình vá víu, đắp đổi lấy niềm tin cho chính mình.

Nhưng, sự đốn mạt, táng tận, vô nhân, nó cứ mỗi ngày vả vào mặt mình, phỉ nhổ lên sự cùng cực, khốn khổ, chịu đựng lẫn những “le lói” tìm cách mà vươn lên của bao người.

Tác giả chua xót bình luận, khi những ngày hơn hai vạn đồng bào của thành phố [Sài Gòn] này nằm xuống, có một cái phong bì 200.000 đô la đã bị… bỏ quên như một thói quen, không cần phải nhớ, ở ngoài kia. 

Đực biết, vụ Việt Á và vụ chuyến bay giải cứu là 2 vụ đại án xảy ra vào giai đoạn đại dịch Covid-19, vào giữa lúc Sài Gòn và nhiều thành phố khác trong cả nước bị phong tỏa. 

Trong đại dịch, người dân lâm vào cảnh khốn cùng, vì mất việc làm và cũng vì bị cấm không được đi làm, đồng thời cũng khốn cùng bởi các nguồn cung cấp lương thực, thực phẩm bị chặn. Có bao nhiêu người già, trẻ em không có gì để ăn trong những ngày ấy. Có bao nhiêu người bệnh không được chăm sóc, không có thuốc men trong những ngày ấy… Ngày ấy, nơi nơi đều ngập tràn lời oán thán.

Nhưng, với sự tán tận lương tâm, giữa sự tối tăm, bế tắc, thì những vị “đức cao vọng trọng”, những kẻ nắm quyền sinh quyền sát ở thời điểm ấy, đã nhanh chóng nhận ra cơ hội làm giàu. Thế là, họ đã cùng nhau “sáng tạo” ra đủ cách để bòn rút, hút máu người dân. Và chính họ đã gây ra bao thảm cảnh trong những ngày ấy. Để rồi, ngày đứng trước vành móng ngựa, những kẻ hút máu người kia đột nhiên lại trở nên rất “ngây thơ”, rất “trong sáng”, rất “hồn nhiên”…

 

Minh Vũ – thoibao.de

>>> Cần cẩn trọng với những khoản vay từ Trung Quốc

>>> VinFast được định giá “hào nhoáng” trong khi đang phải chịu nhiều áp lực

>>> Vụ Việt Á: Chưa xét xử mà Đảng đã tính chuyện “tha, miễn tội”

>>> Bảy tổ chức XHDS độc lập, đề nghị huỷ việc “tách nhập” các địa phương

“Tài năng” của Phạm Nhật Vượng