Mỹ và Israel vừa thực hiện cuộc tấn công phối hợp quy mô lớn vào Iran, tiêu diệt Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei cùng hàng chục lãnh đạo cấp cao khác của chế độ. Tehran hỗn loạn, quốc tang 40 ngày được tuyên bố, và thế giới chứng kiến một đòn giáng mạnh chưa từng có vào trung tâm quyền lực Iran. Trong bối cảnh đó, một sự thật không thể phủ nhận đang diễn ra ở Việt Nam: một số lãnh đạo cấp cao đang lo sợ, dù họ chưa làm điều gì quá đáng so với Iran.
Việt Nam là chế độ độc tài ngầm – không công khai như Iran với Lãnh tụ Tối cao và Vệ binh Cách mạng, nhưng quyền lực tập trung tuyệt đối, kiểm soát chặt chẽ truyền thông, dư luận và xã hội. Mỹ tấn công Iran không phải vì “độc tài” đơn thuần, mà vì hạt nhân, dầu mỏ và đe dọa trực tiếp. Tuy nhiên, hình ảnh drone Mỹ hạ sát lãnh đạo tối cao, hàng loạt tướng lĩnh thiệt mạng chỉ trong vài ngày, đã tạo ra hiệu ứng tâm lý mạnh mẽ. Những người ở vị trí cao nhất tại Việt Nam không khỏi tự hỏi: nếu Mỹ quyết định “dạy bài học” tương tự, liệu có ai an toàn?
Họ lo lắng không phải vì Việt Nam đang đối đầu trực tiếp với Mỹ – quan hệ hiện tại thậm chí là đối tác chiến lược toàn diện, kinh tế gắn bó chặt chẽ. Họ lo vì bản chất chế độ: quyền lực cá nhân hóa, thiếu cơ chế kiểm soát và cân bằng thực sự, dễ bị coi là “độc tài” trong mắt phương Tây nếu tình hình thay đổi. Iran từng nghĩ mình bất khả xâm phạm với hệ thống Vệ binh Cách mạng hùng mạnh, nhưng chỉ một chiến dịch phối hợp đã xóa sổ lãnh đạo hàng đầu. Ở Việt Nam, dù chưa có xung đột trực tiếp, nhưng ký ức lịch sử về chiến tranh và áp lực địa chính trị khiến một số người bắt đầu bất an.
Đừng nhầm lẫn: Việt Nam không phải Iran – không cô lập, không khủng hoảng kinh tế trầm trọng, không có biểu tình quy mô lớn. Nhưng chính sự khác biệt ấy lại làm nổi bật nỗi lo ngầm: nếu Mỹ từng hạ sát Soleimani năm xưa, rồi giờ là Khamenei cùng hàng loạt lãnh đạo, thì ai dám chắc tương lai? Một số lãnh đạo Việt Nam đang lo sợ, không phải vì hành động quá đáng, mà vì họ nhận ra rằng trong thế giới này, không có chế độ nào thực sự bất khả xâm phạm nếu bị nhắm đến.
Sự kiện Iran là lời cảnh tỉnh sắc bén. Việt Nam tiếp tục phát triển, hội nhập, nhưng nỗi lo lắng ở tầng cao nhất là có thật – dù bề ngoài vẫn bình lặng. Đó là thực tế không thể phủ nhận.
Tuấn Thành – Thoibao.de










