Nhốt tù toàn dân, Phạm Minh Chính muốn ra đòn gì?

Link Video: https://youtu.be/RHpCQJkch4Y

Với cách chống dịch cực đoan như hiện nay, ông Phạm Minh Chính đã chứng tỏ cả thế giới chính quyền nhà nước CS không có chiến lược nào chống dịch. Chỉ là đè lên nỗi khổ lên đầu dân mà thôi. Điều mà người dân có thể nhận thấy là không khí ngột ngạt bị cấm đoán khắp nơi. Với chính sách cực đoan như vậy, nếu chống được dịch thì không nói gì, đàng này đã qua 3 tháng ròng mà không kiểm soát nổi cơn đại dịch.

Với cách chống dịch quái đản như vậy, AFP đã giật tít, “Hà Nội Biến Thành Nhà Tù“. Sau đó là tờ Metrotime của Bỉ đăng lại, tờ Le Point đăng lại và tờ Le Journal de Montreal cũng đăng lại. Nói chung thông tin tràn ngập trên báo chí tiếng Pháp khắp thế giới. Thêm vào đó là tờ Nikkei Asia xếp Việt Nam đứng đội sổ về khả năng chống dịch với vị thứ 121/121 quốc gia khảo sát. Năm 2020, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đã rêu rao về khả năng chống dịch của chính quyền CS Việt Nam đầy vẻ kiêu ngạo với nào “tập đoàn quân tinh nhuệ“, nào là nhất để tấn công “mấy trăm du kích quân F0” và sớm khải hoàn. Còn kiêu ngạo đến mức ông Vũ Đức Đam lại nói “con virus ở đâu nó nguy hiểm chứ ở Việt Nam ta nó sẽ không làm gì được”. Chính quyền CS đã mất một thời gian khá dài, tự rung đùi tán thưởng mà không hề chuẩn bị cho tình huống giả định nào cả. Để rồi đến nay khi đại dịch ập đến thì trở tay không kịp.

Điều gì đến phải đến, khi mà Covid-19 thực sự đe dọa, nguồn lực trong dân đã bị cạn kiệt sau mấy lần bị cách li chặn đứng các phương kế mưu sinh dân; nguồn lực quốc gia cũng đã huy động tối đa nhưng đánh vào không khí. Đặc biệt, đội ngũ y tế đang hằng ngày bị vắt cạn từng sinh lực cần phải biết sử dụng tiết kiệm, nhưng chính quyền CS đã lãng phí nhân lực làm cho ngành y không đủ khả năng chữa trị nhiều ca nặng. Kết quả là tỷ lệ tử vong ở Việt Nam cao ngất ngưởng, cao gần gấp 3 lần so bới Thái Lan. Có thể nói hoàn cảnh Việt Nam hiện nay là tan hoang, dân thì không biết chết do đói hay chết do bệnh. Chống dịch đã thất bại thảm hại. Tuy nhiên cho tới hôm nay vẫn chưa thấy ĐCS có dấu hiệu nhận ra sai lầm. Họ vẫn trượt theo lối mòn bất chấp việc dân kiêu cứu thấu trời xanh.

Tờ Le Journal de Montreal của Canada đăng bài “Hà Nội nhà tù lộ thiên”

Nhốt tù toàn dân là hoàn toàn chính xác

Có những y bác sĩ, đã ba tháng nay chưa được về nhà. Phần vì công việc quá tải không có người thay thế, phần vì chính quyền CS ngăn sông cấp chợ, không có lưu thông, có muốn về cũng về không được. Không những dân bị nhốt tù mà cả những bác sỹ, y tá cũng bị nhốt tù. Đến 3 tháng ròng rã mà không được đặt chân về nhà thì quả là kinh hoàng. Dân cũng kinh hoàng mà bác sỹ, y tá, điều dưỡng cũng cảm thấy kinh hoàng.

Nếu tới ngày 21-9-2021, Hà Nội vẫn cứ không thuyên giảm lượng  F0 như hiện nay, Thành phố định sẽ “nhốt dân” thêm bao lâu? Chưa có dấu hiệu nào cho thấy chính quyền nhìn nhận ra cái sai của họ. Những người điều hành đất nước mà phớt lờ tiếng nói phản biện thì hậu quả thật là kinh khủng. Hàng triệu người bị nhốt, trong khi đó con virus nó tấn công rất nhiều nước trên thế giới chứ không riêng gì Việt Nam. Nhưng không một quốc gia nào nhốt tù toàn dân như Việt Nam, ngoại trừ nhà nước Trung Quốc. Cái hay của Trung Quốc thì nhà nước CS không chịu học mà lại đi học cái dở của họ. Chính vì học cái dở của người ta mà nay dân Việt Nam càng ngày càng khốn khổ.

Cách chống dịch của ĐCS Việt Nam không vì sinh mạng và sức khoẻ người dân mà là vì thành tích thì đúng hơn. Chính vì thế mà suốt 22 tháng ròng rã, các nước trên thế giới chìm trong hoạ dịch covid nhưng ĐCS không biết chuẩn bị mà ngược lại, họ chỉ biết tô vẽ thành tích để báo chí ca tụng. Rồi đây hoạ Covid khủng khiếp hôm nay họ cũng tìm cách chối bỏ trách nhiệm và đổ tại “thiên tai” như mọi khi cho mà xem. “Mất mùa đổ tại thiên tai, được mùa thì bảo tại thiên tài đảng ta”, dân gian thường sử dụng câu nói ấy để ám chỉ bản chất của chế độ này. Quả là không sai. Thực tế cho thấy, suốt năm 2020, ĐCS đẩy lùi được dịch là do may mắn nhưng nộ máy tuyên giáo đã hoạt động hết công suất để ca tụng thành quả. Một nhà nước mà thích tự sướng và vô trách nhiệm như thế thì người dân Việt Nam còn gánh khổ dài dài. Rất đáng lo ngại.

Nhiễm tư duy chuyên chính vô sản quá nặng

Chuyên chính vô sản hay còn gọi là bạo lực cách mạng, là cách dùng súng đạn giải quyết vấn đề mà không cần dùng lí lẽ. Mỗi lần bế tắc thì Chính quyền CS lị mang súng đạn ra giải quyết, và trường hợp dịch Covid vẫn vậy, ĐCS cứ nghĩ đó là thời chiến và họ đã huy động quân đội mang súng AK vào cuộc. Kết quả thất bại như thế nào thì ai cũng thấy, dân bị hạch sách, bị ngăn cản đủ đường nhưng dịch thì vẫn không kiểm soát được. Đây là thực tế nhãn tiền đang diễn ra.

Chống dịch cần tư duy khoa học chứ không phải cần bạo lực. Chống dịch là để giảm thiểu nhất mối đe dọa của dịch tới tính mạng con người chứ không phải để tạo thêm những sang chấn lên sức khỏe tâm thần của con người. Chống dịch là để một quốc gia, một thành phố và người dân trong đó vẫn vận hành với độ an toàn cao nhất chứ không phải để họ bị đe doạ cao nhất. Doạ cho dân sợ, ép cho dân hết đường sống thì cũng không thể diệt được virus.

Thực  trong số những người nhiễm virus, thường có khoảng 80% là nhẹ và trung bình, 20% nặng và nguy kịch. Tử vong thường xảy ra ở những người chuyển nặng này mà không được phát hiện và cấp cứu kịp thời. 77% bệnh tử vong ờ Sài Gòn trong tháng qua chủ yếu xảy ra ờ “tầng 2“: nơi không có đủ thuốc men và trang thiết bị (máy thở oxy dòng cao, oxy từ bồn), khi cần chuyển viện thì tháp trên lại quá tải, bệnh nhân chết trên xe cấp cứu… Tuy nhiên với tư duy chống dịch như chống giặc thì chính quyền CS đã quá lãng phí nhân lực ngành y.

Hà Nội vẫn còn thời gian để học những bài học từ Sài Gòn. Thay vì sợ hãi “bung, toang” như Sài Gòn rồi siết chặt mà phải chuẩn bị tình huống khi dịch lây lan như Sài Gòn vẫn không bị rơi vào bị động.

Càng không muốn tình huống xấu nhất xảy ra càng phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất có thể xảy ra.

Nên tập trung vaccine tiêm cho nhóm nguy cơ cao (trên 55 tuổi và có bệnh nền); nên tập trung vaccine cho nhóm lao động mà khi dịch lan rộng người dân vẫn cần như shippers, nhân viên bán hàng… Sự có mặt của lực lượng vũ trang trong vùng dịch cũng làm được nhiều việc rất ý nghĩa. Nhưng, lực lượng vũ trang cũng là con người, cũng có nguy cơ trở thành F0 lại không chuyên nghiệp khi mua bán và giao hàng như đội quân bán hàng, shippers chuyên nghiệp.

Thay vì cấm nhà thuốc bán về đêm như Sài Gòn, Hà Nội nên làm ngược lại, trong một khu phố phải đảm bảo có nhà thuốc bán về đêm. Người dân vẫn mắc các bệnh thường xuyên và trong trường hợp khi có F0 tự điều trị tại nhà vẫn có thể kịp thời mua thuốc.

Phạm Minh Chính bất lực ai xử lí?

Phạm Minh Chính đã loại bỏ Vũ Đúc Đam ra khỏi vai trò là người đứng đầu ban chỉ đạo về phòng chống dịch. Muốn tước bỏ quyền của Vũ Đức Đam ông Phạm Minh Chính dựa vào khả năng chống dịch kém, vậy thì khi ông Chính chống dịch kém ai xử lý? Sẽ không có ai, vì trong chính phủ ông Phạm Minh Chính là người vó vị trí cao nhất. Mà trong chế độ CS thì ai đã cao nhất thì luật pháp bất lực.

Thay thế Vũ Đức Đam nhưng ông Phạm Minh Chính vẫn dẫm lại vết xe đổ mà ông Vũ Đức Đam để lại. Vẫn cấm, mọi vận hành của xã hội bị chặn lại làm doanh nghiệp và hộ gia đình điêu đứng. Từ các hành động chống dịch cho thấy Phạm Minh Chính không hề chuẩn bị kế sách mới nào để khắc phục những thứ tồi tệ mà ông Vũ Đức Đam đã làm.

Nguyễn Xuân Phúc giờ đây là chủ tịch nước. Về vấn đề chống dịch dường như ông Phúc không màn tới nữa. Ông Phúc gần như không tư vấn gì cho ông Phạm Minh Chính. Không phối hợp với ông Chính để ra quyết sách phù hợp.

Hiện nay các địa phương cấm chợ. Sự lạm quyền đã dẫn đến những quyết định ngu ngốc như khóa cổng nhà dân ở Hoằng Hóa, Thanh Hóa hay hủy hoại tài sản công dân, dứt khoát phải đưa một F 1 đi cách li tập trung trong khi điều kiện cách li tại nhà của họ tốt hơn như ở Diễn Châu, Nghệ An.

Các lãnh đạo ở  Hà Nội cũng không khá hơn. Cũng tự quyết định biện pháp chống dịch cho Hà Nội. Nhân dân và doanh nghiệp vẫn đang điêu đứng vì những thứ giấy đi đường vớ vẩn hành hạ. Phạm Minh Chính là người chịu trách nhiệm cao nhất trong công tác chống dịch, nhưng ông này dường như thả nổi cho địa phương nào nấy tự ý quyết định.

Phạm Minh Chính giờ là thế lực mạnh nhất nhì trong ĐCS, công việc lớn đầu tiên trên cương vị thủ tướng xem ra ông này không hoàn thành trách nhiệm. Duy ý chí và rất ngoan cố không nghe lời dân. Lỗi ông Phạm Minh Chính rất lớn, tuy nhiên, không ai có thể xử lý được ông này. Dân phải chấp nhận khổ thôi.

Bích Ngọc – Thoibao.de (Tổng hợp)

>>> 3 lý do Việt – Mỹ chưa trở thành đối tác chiến lược

>>> Vắc-xin ngừa COVID-19 của Trung Quốc: Việt Nam quan ngại, Singapore “cháy hàng”?

>>> Chống COVID-19 “trống đánh xuôi kèn thổi ngược” kết cục rồi sẽ ra sao?

Động trời! Nguyễn Phú Trọng muốn soán ngôi “cha già dân tộc”?


Cách cài vượt tường lửa miễn phí:

Điện thoại di động (mobile phone) = https://bit.ly/2QCRpE7

Trình duyệt (browser) = https://bit.ly/3hKTidT


Bình luận