Mùa xuân, tù nhân lương tâm và ông Nguyễn Phú Trọng

Link Video: https://youtu.be/To9PaHyCUfk

Từ những vụ án nhức nhối lương tâm…

Đã tròn hai năm kể từ ngày xảy ra vụ án đẫm máu, thương tâm, gây nhức nhối lương tri nhân loại, ở thôn Hoành, thuộc xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội.

Rạng sáng ngày 9/1/2020 (nhằm ngày rằm tháng Chạp năm Kỷ Hợi), chính quyền Cộng sản Việt Nam đã tiến hành chiến dịch rầm rộ, quy mô, có kế hoạch, có bí số, với hơn 3.000 cảnh sát, trang bị vũ khí đầy mình, tấn công vào thôn Hoành, nhằm giết chết vị thủ lĩnh của họ và khủng bố những người dân Đồng Tâm, chỉ vì họ liên tục khiếu nại với chính quyền các cấp, để bảo vệ đất đai, là nguồn sống quan trọng của dân làng.

Những loạt đạn oan nghiệt xé tan sự bình yên của làng quê bé nhỏ. Những người dân lành không tấc sắt trong tay đã bị khủng bố, bị bắt bớ, bị đánh đập trong những ngày giáp Tết.

Đảng viên, lão thành cách mạng Lê Đình Kình đã bị đánh đập man rợ, trước khi bị bắn chết. Nhiều người thân của ông, cũng như người dân thôn Hoành đã bị bắt… Đó chính là tội ác mà đất trời cũng không thể dung thứ.

Việc tấn công vào Đồng Tâm không hề có một căn cứ pháp lý nào cả. Báo chí do nhà cầm quyền kiểm soát đồng loạt áp đặt, nói rằng ông Kình cầm đầu nhóm phiến loạn, khủng bố… nhưng không một cơ quan pháp luật nào khẳng định điều đó.

Trước ngày định mệnh 9/1/2020, không người nào bị truy tố, cũng như không bản án nào được công bố.

Mặc dù phải xông vào nhà bắn chết một cụ già 84 tuổi, đang phải ngồi xe lăn, lục soát và lấy đi các thứ của cải, cũng như giấy tờ liên quan đến quyền sở hữu cánh Đồng Sênh đang tranh chấp; mặc dù đã giết sai, làm sai, nhưng truyền thông “lề đảng” phục vụ cho nhà cầm quyền, được lệnh phải liên tục chửi bới, vu vạ, dựng lên những câu chuyện tồi tệ về nạn nhân.

Tội ác chưa dừng lại ở đó, khi nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam tiếp tục dựng lên cái gọi là Vụ án “Giết người” và “Chống người thi hành công vụ”.

Sau khi thủ tiêu người cha, chúng tuyên án tử hình hai con trai ông Kình là Lê Đình Công và Lê Đình Chức, kêu án chung thân người cháu nội ông Kình là Lê Đình Doanh, (con trai anh Lê Đình Công)…

Cả ba thế hệ nhà ông Kình bị truy sát, nhằm tận diệt cả dòng họ!

Những kẻ chủ mưu và những người thực hiện tội ác tày trời này đã chà đạp lên luật pháp và công lý. Cho dù tránh khỏi lưới luật pháp, nhưng chắc chắn chúng không bao giờ tránh được “luật Trời”, bởi luật nhân quả không chừa một ai.

Ảnh: hai con trai ông Kình là Lê Đình Công và Lê Đình Chức bị tuyên án tử hình

Nhằm bịt miệng những tiếng nói bất đồng chính kiến và răn đe dân chúng, ngày 5/1/2021, Toà án thành Hồ đã mở phiên xét xử sơ thẩm vụ án Hội Nhà báo Độc lập, tuyên án nhà báo Phạm Chí Dũng, cựu sĩ quan an ninh, 15 năm tù, nhà văn Nguyễn Tường Thụy cùng Lê Hữu Minh Tuấn 11 năm tù giam với tội danh mơ hồ “chống phá nhà nước”.

Cả ba đều không kháng cáo. Ông Phạm Chí Dũng cho biết, ông hiểu đây là một bản án đã được định sẵn để bóp nghẹt tự do báo chí ở Việt Nam.

Ông nói “Không kháng cáo bản án không phải là chấp nhận bản án bất công và rất nặng nề này … Hãy để bản án này cho thế giới thấy cái gọi là tự do nhân quyền, tự do báo chí ở Việt Nam như thế nào”.

Quả vậy, họ, những trí thức có nhân cách và có lòng yêu nước, không còn chút niềm tin vào chế độ dối trá này và không cần kháng cáo để xử phúc thẩm bản án vô nhân đạo, bởi họ không còn chút hy vọng nào về một phiên tòa xử công bằng.

Mới đây, phiên tòa sơ thẩm xử nhà báo Phạm Đoan Trang ngày 14/12/2021, với mức án tù 9 năm tù, về tội “tuyên truyền chống Nhà nước”, quy định tại điều 88 Bộ luật Hình sự 1999.

Trong lời nói sau cùng, Đoan Trang đã vả vào bộ mặt của thể chế cầm quyền:

Những bản án càng dài thì càng chứng tỏ bản chất độc tài, phi dân chủ, phản dân chủ của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Các anh, các chị có thể bỏ tù tôi và hả hê đắc thắng vì đã xóa bỏ được một cái gai trong mắt các anh chị nhiều năm nay, nhưng mãi mãi các anh chị không xóa bỏ được tiếng xấu, độc tài, phi dân chủ, phản dân chủ. Vì con thú mãi mãi là con thú, nó không bao giờ có thể trở thành người được”.

Ảnh: nhà báo Phạm Đoan Trang trước tòa

… đến “sĩ phu” Nguyễn Phú Trọng

Những cây bút nịnh hót luôn gắn cho ông Trọng danh xưng “sĩ phu Bắc Hà”.

Có lẽ họ nhầm lẫn, vì sĩ phu xưa, ngoài học rộng còn yêu nước thương nòi, chuộng công bằng lẽ phải.

Ông Nguyễn Phú Trọng không có những phẩm chất đó. Ông chỉ yêu nền tảng Mác Lê và “thiên đường XHCN” dành riêng cho những người cộng sản.

Ông chỉ quan tâm tới “sự tồn vong” của đảng và chăm chút cái ghế ông đang ngồi.

Nhiều người ca ngợi ông Trọng qua chiến dịch “đốt ”, chống tham nhũng, nhưng cái “” mà ông ta lập ra luôn biết chọn “củi” để phục vụ cho mục đích chính là thanh trừng phe nhóm và tranh giành quyền lực.

Những vụ án được cho điều tra, xét xử, chỉ nhằm xoa dịu sự phẫn nộ trong dân chúng, đánh bóng bộ mặt của đảng và kéo dài thời gian trị vì.

Cứ nhìn “Huân chương chiến công” mà đích thân ông Trọng vội vàng ban tặng cho những sát thủ tử nạn khi đi giết người, cướp đất lúc nửa đêm, có thể thấy rõ tột cùng của sự khốn nạn.

Gần đây, ông Trọng cũng tặng “Huân chương lao động” cho tập đoàn tội phạm Việt Á, với trò dùng test kit hút máu dân, thu lợi hơn 4000 tỷ.

Đã xuất hiện thông tin ông Nguyễn Phú Trọng sẽ rút lui khỏi chính trường sau Hội nghị Trung ương 5 của đảng, dự kiến diễn ra vào đầu tháng 5/2021.

Tuổi già, bệnh tật hành hạ, thời gian ông Trọng ở bệnh viện nhiều hơn ở trụ sở đảng hay ở nhà.

Có lẽ sự mệt mỏi, đau yếu về thể xác và sự bế tắc về tinh thần đã buộc ông ta phải buông cái ghế đầy quyền lực, mà ông ta quyết bám lâu nay, bởi ông ta không thể mang nó xuống mồ.

Ai sẽ thay Nguyễn Phú Trọng để ngồi vào chiếc ghế đầy quyền lực đó? Kịch rất gay cấn đang chờ phía trước, khi mà cuộc chiến vương quyền không có chỗ cho những kẻ yếu tim.

Đồng Tâm: “Sự thật” đã được chế biến như thế

Trên trang Luật Khoa tạp chí, tác giả Y Chan có bài bình luận:

Vào những ngày đánh dấu tròn hai năm sự kiện Đồng Tâm, người dân không tài nào tìm thấy bất kỳ thông tin gì về nó trên hàng trăm tờ báo nhà nước.

Một sự kiện “khủng bố”, như cách chính quyền gọi tên, bỗng dưng mất tích một cách khó hiểu.

Một vụ án có tới 29 người dân bị truy tố, trong đó hai người bị kết án tử hình, bỗng nhiên không còn được báo đài trong nước nhắc tới.

“Ba chiến sĩ công an hi sinh trong khi làm nhiệm vụ” với những chiếc huân chương chiến công hạng nhất được ký tặng siêu tốc, chỉ một ngày sau khi cuộc tấn công diễn ra, giờ đây cũng biến mất khỏi ký ức của dư luận.

Những người ủng hộ nhiệt thành câu chuyện được biến tấu nhiều lần của chính quyền liệu có bao giờ tự hỏi vì sao một sự kiện rúng động như vậy lại nhanh chóng rơi vào quên lãng?

Vì sao chính quyền đến giờ này vẫn ra điều kiện, buộc gia đình ông Lê Đình Kình phải chấp nhận ông chết ngoài cánh đồng Sênh thay cho sự thật là ông bị bắn chết tại nhà?

Vì sao người anh hùng bắn chết “kẻ khủng bố”/ ông già tật nguyền gần 90 tuổi Lê Đình Kình đến nay vẫn không dám xuất đầu lộ diện trước công chúng để kể về chiến công hiển hách của mình?

Ảnh: những viên đạn còn vương vãi khắp giường ngủ nhà ông Lê Đình Kình

Vì sao khi các phiên tòa xét xử đã kết thúc từ lâu, số tiền phúng điếu hơn nửa tỷ đồng của người dân gửi cho gia đình ông Kình vẫn bị ngân hàng Vietcombank phong tỏa mà không có bất kỳ lời giải thích nào? Nếu đó là tiền của “khủng bố” như Bộ Công an tuyên bố lúc đầu, vì sao họ không dám công khai đường hoàng xử lý theo luật?

Quá nhiều câu hỏi vì sao đều dẫn về một câu trả lời: chính quyền đã nói dối.

Phiên bản lịch sử (đã bị chỉnh sửa nhiều lần) mà họ dựng nên về Đồng Tâm là một phiên bản dối trá.

Nếu ví cuộc đời như chiếc thuyền, sự thật là dòng nước, thì mỗi lời nói dối giống như việc tự đục thủng thuyền. Càng nói dối, thuyền càng nhiều lỗ thủng, và người trên thuyền càng phải ra sức bịt các lỗ thủng đó.

Chính quyền lựa chọn cách im lặng để không phải tiếp tục bỏ công sức ra bịt thêm những lỗ thủng/ lời dối trá mới.

Bằng cách đó, họ hy vọng dư luận sẽ nhanh chóng quên đi. Và sau này khi có nhớ lại, dư âm sẽ chỉ còn là những phiên bản lịch sử đã bị cải biên của họ.

“Sự thật” được xuất bản theo những cách thức như thế.

Đó hoàn toàn không phải là điều mới mẻ gì.

Đây là công thức xuất hiện trong mọi sự kiện xung đột lớn nhỏ của chính quyền với người dân.

Những vụ cưỡng chế đất đai như tại Dương Nội, Thủ Thiêm hay Vườn Rau Lộc Hưng; các phiên tòa bỏ túi xét xử những người bất đồng chính kiến; những chiến dịch thanh trừng kiểu Cải cách Ruộng đất trước kia; và thông tin về các cuộc chiến tranh trong những thập niên qua – tất cả đều bị nhào nặn dưới bàn tay của chính quyền với mong muốn tạo ra một thế hệ mất trí (nhớ).

Đồng Tâm không chỉ là một cái tên thêm vào danh sách dài dằng dặc những sự kiện lịch sử bị bôi tẩy.” Tác giả Y Chan nêu quan điểm.

Hoàng Lan – Thoibao.de (Tổng hợp)

>>> Câu chuyện ‘Thiền Am’: Lịch sử lặp lại

>>> VinFast thôi sản xuất xe xăng, nhiều người nói ‘mất lòng tin’ về hãng

>>> Chặn cửa khẩu Việt-Trung: Bắc Kinh muốn gửi tín hiệu ‘răn đe’ tới Hà Nội’

Những tấm huân chương mờ ám


Cách cài vượt tường lửa miễn phí:

Điện thoại di động (mobile phone) = https://bit.ly/2QCRpE7

Trình duyệt (browser) = https://bit.ly/3hKTidT


Bình luận